Mạc Tử Băng!!

Chương 54: Tỉnh lại rồi




Ngày hôm sau , nó vẫn ở bên cạnh hắn , còn hắn vẫn chỉ nằm đó . Cũng đã ba ngày rồi , mà hắn vẫn cứ nằm mãi ở đây . Nó lại ngắm nhìn từng đường nét trên khuôn mặt hắn . 
- Anh đúng là rất lì đấy . Không phải em đã nói chỉ cần anh tỉnh lại , anh nói em cũng sẽ nghe theo mà . Còn nấu những món anh thích nữa , vậy sao anh không mau tỉnh lại đi ? Anh thích nằm ở đây lắm sao ? _ Nó buồn bực nói
- Anh không tỉnh là em khóc đấy _ Nó dọa hắn nhưng thật sự nó cũng muốn khóc đây . 
Bàn tay đang nắm lấy tay hắn dường như có cảm giác , nó lập tức nhìn xuống , ngón tay hắn đang chuyển động . Nó vui mừng nhìn hắn , ánh mắt tràn đầy sự vui vẻ . Hắn từ từ mở mắt , thứ hắn nhìn thấy đầu tiên là ánh sáng chói mắt và một màu trắng . Cảm nhận được tay mình có ai nắm lấy , hắn nhìn sang bên cạnh thì thấy nó , ánh mắt như sắp khóc vậy . Hắn cười yếu ớt , đáy mắt không giấu được sự vui mừng . 
- Cuối cùng anh cũng tỉnh _ Nó nhào tới ôm hắn , ôm rất chặt như sợ vụt mất đi . Không kìm được nước mắt mà khóc 
Dù vẫn còn yếu nhưng hắn vẫn đưa tay đáp lại cái ôm đó của nó . Được một lúc lâu thì nó mới buông ra , nước mắt cũng vơi đi phần nào . 
- Ngốc thế . Sao lại khóc ? _ Hắn lo lắng nhìn nó 
- Khó vì hạnh phúc đấy 
Hắn đưa tay , lau đi nước mắt cho nó , động tác hết sức dịu dàng ... 
- Sau này anh sẽ không khiến em rơi nước mắt vì bị tổn thương , chỉ có nước mắt vì hạnh phúc thôi _ Dù giọng nói còn hơi yếu nhưng vẫn rất vững chãi , có thể tin tưởng được . 
- Anh hứa đấy 
- Ừ _ Hắn cười nhẹ nhàng nói 
- À mà em biết không trong lúc nằm ở đây , anh đã nghe thấy một giọng nói , nói với anh  
- Là gì thế ? 
- Hừm . Đó là nói anh hãy tỉnh dậy , chỉ cần anh tỉnh thì người đó sẽ nghe theo anh , muốn anh làm gì cũng được , nói là sẽ nếu những gì anh thích . Còn nói anh rất lì , tại sao vẫn chưa tỉnh . Còn hăm dọa anh là sẽ khóc nếu như anh không tỉnh lại _ Ánh mắt hắn tràn đầy ý cười lẫn trêu chọc nó 
Nó ngạc nhiên nhìn hắn . Hắn nghe thấy sao ? Hắn thật sự nghe những lời của nó sao ? Nhưng cảm giác được những câu nói đó dường như có gì đó không đúng nha . Lỡ hắn muốn nó chạy vòng vòng bệnh viện như người điên thì tính làm sao ? 
- Người đó là ai nhỉ ? _ Nó cười xuề nhìn hắn hỏi rất ngây thơ 
- Người đó là ai nhỉ ? _ Hắn lập lại câu hỏi của nó , tiến gần nó hơn , ánh mắt sắc sảo nhìn nó 
- Em thừa nhận đó là em _ Nó biết không giấu hắn được nên đành nói ra 
- Vậy em mau làm thủ tục xuất viện đi , anh muốn xuất viện về nhà ăn những món anh thích do chính tay em nấu _ Hắn hối thúc nó , ánh mắt vui vẻ như được về nhà - Anh không muốn ở lại thêm chút à ? 
- Không không , về nhà thôi _ Hắn lắc đầu nói
Sau khi nó làm thủ tục xuất viện cho hắn xong thì dẫn hắn về nhà . 
- Em đi siêu thị mua nguyên liệu đây , anh ở nhà trong nhà đi _ Nó đang ở nhà hắn , dù sao cũng nên để hắn ở nhà hắn thì tốt hơn nhiều 
- Không cần đâu , anh chở em đi . Dù sao giờ anh cũng khỏe rồi 
- Được không đó ? 
- Được mà , anh đi thay đồ đây _ Nói xong hắn đi lên lầu 
Chẳng hiểu sao nó cảm giác như hắn đang bám nó như đỉa thế nhỉ ? ... 
Siêu thị 
- Anh thích ăn loại cua nào ? 
- Cua Hoàng Đế ngon lắm 
- Đúng là rất biết ăn 
Sau khi mua đủ tất cả các nguyên liệu để nấu thì hai người cùng về nhà . Về đến nhà thì hắn muốn giúp nó nhưng nó không chịu , muốn tự mình nấu nên đuổi hắn ra ngoài xem ti vi . 
Còn hắn dù rất muốn giúp nhưng bị nó đuổi rồi thì cũng đâu ở lại được . Hắn nhìn nó , từ phía sau ngắm nhìn nó thì quả thật cảm giác rất thích thú . Nó giống như một cô vợ trẻ vậy , đang tất bật nấu cơm cho chồng ăn . Chồng ? Hắn nhếch mép cười , đợi đến khi hai người đều tốt nghiệp hắn nhất định sẽ cưới nó về làm vợ , ngắm nhìn nó từ phía sau như vậy mỗi ngày . 
Hắn không kìm được mà vào bếp , vòng tay qua ôm từ phía sau nó . Cảm giác rất ấm áp , giống như một gia đình vậy . Hắn rất thích cảm giác này . 
- Anh làm gì thế ?  Sao em nấu đây ? _ Nó giả vờ giận dỗi nói
- Một lát thôi , như thế này một lát thôi _ Hắn nói cứ như thì thầm bên tai nó vậy 
Nó đứng im cho hắn ôm , trong lòng cũng không khỏi ngọt ngào . Nó rất hạnh phúc . 
Một lát sau hắn quyến luyến rời khỏi nó rồi lại đi ra ngoài xem ti vi . Khoảng nửa tiếng sau thì đồ ăn được dọn lên , mùi thơm xộc vào mũi hắn . 
Từng đĩa rồi lại từng đĩa được bưng lên , không chỉ mùi thơm mà cách bày trí cũng giống như một nhà bếp chuyên nghiệp . Tất cả đều là món hắn thích , còn có món cà ri nó làm nữa . Cảm giác được bụng kêu đói , hắn lập tức ăn cơm . 
Nó phì cười nhìn hắn , cứ như bỏ đói mấy ngày rồi ấy . Nó ngồi xuống ghế đối diện hắn , gắp thức ăn cho hắn . 
- Ăn cái này nè , anh rất thích mà phải không ? Có ngon không ? 
- Rất ngon , ngon nhất anh từng ăn ! 
Món nào mùi vị cũng đậm đà , cũng đều khiến cho người khác có cảm giác thèm ăn . Quả thật nó nấu ăn rất giỏi . 
Ăn xong nó định đi rửa chén thì hắn vẫn giống lúc trước , ngăn cản nó . Hắn nâng niu bàn tay nó như ngọc vậy , đuổi nó ra ngoài , lần này lại tới lượt nó xem ti vi . Nó cũng đành cho hắn đi rửa . 
Lúc họ ăn xong trời cũng đã tối , cả hai cùng nhau xem phim rồi lại cùng nhau đi ngủ . Nó không an tâm về hắn cho lắm nên vẫn ở bên cạnh hắn . 
- Ngủ chung đi _ Hắn bình thản nói với nó 
- Nam nữ thọ thọ bất thân 
- Không sao , không sao . Dù gì cũng chẳng còn bao lâu nữa em sẽ thành vợ anh thì còn gì là người xa lạ , cứ tập ngủ trước đi _ Dứt lời hắn nhanh chân tiến về phía nó , bế nó lên rồi cùng lên giường ngủ . 
Ban đầu nó còn giãy dụa nhưng lại đỏ mặt vì khoảng cách quá gần này của hai người họ . Hắn đang ôm nó , hơi ấm từ từ tỏa ra xung quanh . Rất ấm áp , chẳng mấy chốc nó tiến vào giấc ngủ , hắn vẫn chưa ngủ , dù gì cũng đã ngủ mấy ngày rồi . Hắn chậm rãi hôn nhẹ lên trán nó rồi lại nhìn nó , vẻ lạnh lùng đó dường như biến mất rồi , thay vào đó là sự đáng yêu . Dù ngủ nó vẫn rất đẹp , ngũ quan trên khuôn mặt đều rất hoàn hảo ,  khiến người nhìn mà say mê . Lát sau hắn cũng chìm vào giấc ngủ ... 
End chap 54  

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.