Bạn đang đọc truyện Lúc Biết Xuyên Không Thì Đã Muộn! của tác giả Mật Tiễn. Nàng mở mắt bừng tỉnh, đầu óc quay cuồng, choáng váng. Xung quanh là tiếng ồn ào náo nhiệt, tiếng binh lính tập luyện, tiếng ngựa hí vang. Nàng cố gắng nhìn rõ mọi thứ, nhưng chỉ thấy một mảng tối mịt. Nàng đưa tay lên sờ mặt, hoảng hốt nhận ra mình đang mặc bộ quần áo nam giới, thô kệch và nặng nề.
Nàng nhớ lại tối qua, nàng đã uống rất nhiều rượu để giải sầu. Sau đó, nàng không còn nhớ gì nữa. Chắc hẳn là nàng đã say khướt và xuyên không đến đây. Nàng cố gắng lục lại trí nhớ, nhớ về Đại Cồ Việt 1000 năm trước. Nàng biết đây là thời kỳ loạn lạc, binh biến, vua quan tàn bạo, bách tính lầm than. Nàng không muốn dính líu đến bất kỳ ai, chỉ mong có thể sống yên ổn.