Chương 55: Luyện Giới Châu!
Thời gian như thôi đưa, một năm thời gian qua đi.
Tại một cánh rừng.
Tiếng thác nước tựa như sấm rền vang vọng khắp núi rừng, những giọt nước bắn tung tóe, như muôn vàn mũi kim bạc, làm rung chuyển cả những tảng đá sừng sững.
Nước đổ ào ào từ trên cao xuống, tạo thành những dải lụa trắng xóa, lấp lánh dưới ánh nắng mặt trời, giống như dải ngân hà thu nhỏ đang cuộn trào.
Bên dưới thác nước, có một đạo thân ảnh nam tử, đang ngồi gánh chịu áp lực của nước đổ xuống, lúc này trên mặt nam tử có chút khó coi.
Nam tử này chính là Dương Hàn, trong một năm qua hắn đã luôn ở đây, vừa gánh chịu áp lực của thác nước, vừa vận chuyển công pháp Thiết Sơn Cương Thể.
Nhờ vậy, mà Dương Hàn đã luyện công pháp này đến tiểu thành, tu vi cũng đã giải phong đến Tử Phủ Cảnh nhị trọng.
Về phần Phương Hàn Tuyết thì trong một năm qua, nàng vẫn luôn ở trong Kiếm Động lĩnh ngộ kiếm ý.
Dương Hàn đang ngồi dưới thác nước, đột nhiên nhớ ra một chuyện, hắn không chút do dự đứng dậy đi ra khỏi thác nước, sau đó sử dụng linh khí để làm khô người, rồi mới bắt đầu mặc lại áo.
Sau khi mặc áo xong, Dương Hàn liền vội vàng gọi hệ thống ra.
“ Hệ thống, hiện tại cấp bậc đánh dấu của ta là gì a?”
【 Đinh! Túc chủ hiện tại có một lần đánh dấu cấp thiên tôn, xác nhận đánh dấu】
Nghe vậy, Dương Hàn hai mắt liền là sáng lên, sau đó hắn cũng không do dự nói.
“ Xác nhận!”
【 Đinh! Xác nhận đánh dấu thành công, chúc mừng túc chủ thu hoạch được một viên Luyện Giới Châu.】
Đạo thanh âm băng lãnh của hệ thống vừa rơi xuống, thì một viên châu liền xuất hiện trong tay Dương Hàn, nhìn viên châu màu xanh dương, bên trong có vô số hạt bụi sáng lấp lánh, tựa như bên trong là một mảnh vũ trụ thu nhỏ, hắn trên mặt liền là lộ ra một vòng nghi hoặc, sau đó tò mò hỏi.
“ Hệ thống, viên châu này có tác dụng gì sao?”
【 Đinh! Luyện Giới Châu: bên trong chứa đựng một không gian biệt lập, một ngày bên ngoài bằng mười năm bên trong.
Tác dụng: dùng để tu luyện công pháp, lĩnh ngộ】
Nghe thấy hệ thống giải thích, Dương Hàn hai mắt liền mở to, trong lòng lúc này là cực kỳ kích động, như vậy có thể nói, trong một ngày hắn liền có thể tu luyện một công pháp đến viên mãn sao.
Nghĩ đến đây, Dương Hàn hai mắt liền nóng rực, chân đạp hư không, lấy tốc độ cực nhanh phóng đi, hiện tại hắn muốn nhanh chóng trở lại mật thất của mình tu luyện.
Không mất nhiều thời gian, Dương Hàn đã trở lại lầu các của mình, sau đó hắn không chút chần chờ sải bước tiến xuống mật thất tu luyện.
Ngồi xếp bằng trong mật thất tu luyện, Dương Hàn nhanh chóng thử câu thông ý niệm với Luyện Giới Châu, thoáng chốc từ viên châu một lực lượng cực kỳ kinh khủng, trực tiếp kéo hắn vào bên trong.
Ong ong ~
Dương Hàn lúc này trong đầu liền truyền đến một trận tiếng oanh minh, sau đó hắn tức khắc lại cảm nhận được một trận đầu choáng mắt hoa.
Sau một lúc lâu, Dương Hàn mới là chấn tỉnh lại, vừa lấy lại tinh thần, thì xuất hiện trước mắt hắn là một không gian trắng tinh, vô cùng rộng lớn tựa như không có điểm cuối.
Thấy khung cảnh này, trong lòng Dương Hàn liền có chút bất an.
Bình thường mà nói, ai khi thấy cảnh này trong lòng cũng là sợ hãi, bên trong không tồn tại bất kỳ thứ gì, chỉ có một khoảng không vô tận, cùng với sự trống trải.
Sau một khắc, Dương Hàn liền sử dụng ý niệm, muốn ra ngoài, thoáng chốc cỗ lực lượng lúc nãy lần nữa xuất hiện, trực tiếp kéo hắn ra ngoài.
Dương Hàn xuất hiện trở lại mật thất, thấy mật thất quen thuộc trước mắt, nỗi bất an trong lòng liền biến mất sạch sanh.
Sau đó hắn không do dự tiến lại vào trong Luyện Giới Châu.
Xuất hiện trở lại không gian trắng xóa này, Dương Hàn bắt đầu lấy ra hai bộ công pháp Thiết Sơn Cương Thể cùng Tạo Hóa Kiếm Khí, trước tiên hắn muốn tu luyện hai bộ này trước.
Bất tri bất giác ba mươi năm trôi qua.
Ba mươi năm trong Luyện Giới Châu, Dương Hàn đã luyện hai bộ công pháp này đạt đến viên mãn, tu vi của hắn cũng đã được giải phong đến Tử Phủ Cảnh ngũ trọng.
Với tu vi này, chiến lực của hắn đã có thể sánh ngang với tu sĩ Động Thiên Cảnh nhất trọng.
Lúc này, Dương Hàn trên tay đang cầm Thái Sát Kiếm, thoáng chốc trong người hắn, thể nội kiếm khí bắt đầu điên cuồng sôi trào, rồi không ngừng phóng ra ngoài.
Sau đó kiếm khí bắt đầu ngưng tụ thành hư ảnh một thanh kiếm mờ nhạt cao mười trượng, rồi dần dần ngưng thực, cuối cùng trở thành một thanh kiếm màu trắng tuyết, vô cùng sáng chói.
Nhìn lên thanh kiếm này, Dương Hàn trên mặt liền là lộ ra vẻ hài lòng.
Bởi vì đây là Tạo Hóa Kiếm Khí viên mãn, mà hắn đã khổ liện trong mười bảy năm.
Nhưng Dương Hàn cũng không để ý chuyện này lâu, sau đó hắn bắt đầu phân giải kiếm khí trong thanh kiếm sáng chói kia ra, rồi ngồi xuống.
Sau đó, Dương Hàn liền nhắm mắt lại, bắt đầu lục lọi ký ức về Tinh Hà Kiếm Khí, rồi tu luyện.
Lại một năm nữa đi qua.
Trong một năm qua, Dương Hàn không ngừng tu luyện Tinh Hà Kiếm Khí nhưng vẫn không có tiến bộ gì, rồi hắn cũng nhận ra, là tu vi của mình không đủ để tu luyện được bộ kiếm pháp đế cấp này.
Trước đây Dương Hàn có thể tu luyện đến tầng một, là bởi vì đó cũng không phải là hắn tu luyện.
Mà là cảm ngộ của Thiên Kỳ Đại Đế về kiếm pháp Tinh Hà Kiếm Khí, nên mới giúp hắn có thể đạt tới tầng một của kiếm pháp đế cấp này.
Lúc này, Dương Hàn trên mặt cũng có vẻ thất vọng, nhưng hắn cũng không để tâm chuyện này nữa, bởi vì ngoài kiếm pháp, hắn còn đế binh sở hữu pháp tắc không gian, dùng để lĩnh ngộ.
Sau một khắc, Không Thiên Kiếm liền xuất hiện trong tay Dương Hàn, rồi hắn cũng không do dự bắt đầu lĩnh ngộ.
Lại sáu năm nữa trôi qua.
Trong sáu năm không ngừng lĩnh ngộ, Dương Hàn cũng đã nắm giữ một tia lực lượng pháp tắc không gian, trong thời gian này, hắn cũng nhận ra là Hỗn Độn Thần Thể của mình, đối với pháp tắc dường như rất dễ hòa hợp.
Nhờ vậy mà chỉ trong sáu năm, hắn đã có thể lĩnh ngộ được pháp tắc không gian, mà bình thường phải mất hơn chục năm.
Tuy vậy, nhưng đây cũng chỉ là một tia, nếu hắn muốn nắm giữ cấp độ cao hơn, thì sáu năm là không đủ.
Việc nắm giữ lực lượng pháp tắc được chia làm bốn cấp độ, một tia, thành thạo, thông thạo, tinh thông.
Muốn gia tăng một cấp độ là cực kỳ khó khăn, cấp độ càng cao thì sẽ càng mất nhiều thời gian để lĩnh ngộ hơn.
Lúc này, Dương Hàn cũng đã cảm nhận được lực lượng pháp tắc không gian trong Không Thiên Kiếm, nhưng xung quanh hắn thì không thể cảm nhận được.
Nhận thấy điều này, hắn trên mặt không khỏi lộ ra vẻ nghi hoặc.
Bởi vì khi lĩnh ngộ được pháp tắc, thì tu sĩ sẽ có thể cảm nhận được nó xung quanh mình, rồi có thể điều khiển.
Trầm ngâm một hồi, Dương Hàn cũng không để ý nữa, bởi vì hắn nghĩ có thể là do ở đây khác biệt, khi ra bên ngoài thì vẫn sẽ cảm nhận được lực lượng pháp tắc, rồi hắn bắt đầu tính toán thời gian bên ngoài đã qua bao lâu.
Tuy ở đây không thể phân biệt được thời gian, Nhưng khi tu luyện xong, Dương Hàn vẫn luôn là hỏi hệ thống, nên hắn mới biết thời gian đã trôi qua bao lâu.
Sau một hồi, Dương Hàn liền biết được, bên ngoài đã trôi qua tầm gần bốn ngày, cũng không sai biệt bao nhiêu.
Biết vậy, hắn cũng không do dự tiếp tục lĩnh ngộ pháp tắc không gian.