Chương 50: Phương Hàn Tuyết đột phá Thần Tàng Cảnh, Nghìn Năm Băng Tâm Tuyết Liên.
Sau đó, Phương Hàn Tuyết cũng bắt đầu không ngừng trùng kích vào khe nứt đó, sau một lúc lâu, khe nứt liền bắt đầu lan rộng ra, thấy vậy nàng cũng không dừng lại, mà vẫn tiếp tục trùng kích.
Thoáng chốc lớp vỏ bên ngoài nguyên đan trực tiếp vở ra toàn bộ, để lộ ra lớp vỏ linh khí mỏng hơn bên dưới.
Nhận thấy vậy, Phương Hàn Tuyết trên miệng không khỏi kéo lên nụ cười, sau đó nàng nhanh chóng lấy trong nhẫn trữ vật ra Huyền Linh Tâm Quả mà trước đây Dương Hàn cho, rồi không chút do dự hấp thu.
Vừa hấp thu, thì một luồng linh khí vô cùng thuần khiết, không một chút tạp chất, cực kỳ dồi dào liền truyền vào trong người Phương Hàn Tuyết, thấy vậy nàng cũng là nhanh chóng điều động nguồn linh khí thuần khiết này tới nguyên đan của mình bắt đầu tẩm bổ, mở rộng.
Bất tri bất giác nữa ngày thời gian đi qua.
Lúc này, Phương Hàn Tuyết khí tức trên người đã cường đại hơn trước không ít, sau đó nàng bắt đầu mở mắt ra, cảm nhận nguyên đan trong đan điền, trên mặt không khỏi kéo lên nụ cười nhạt.
Bởi vì nàng đã đột phá thành công đến Thần Tàng Cảnh nhất trọng, nguyên đan mở rộng cũng là lớn hơn gấp hai lần tu sĩ Thần Tàng Cảnh nhất trọng bình thường.
Nhưng Phương Hàn Tuyết cũng không xuất quan, mà bắt đầu cũng cố lại khí tức của mình.
Sáng hôm sau.
Phương Hàn Tuyết bắt đầu sải bước đi ra ngoài mật thất tu luyện, hiện tại khí tức trên người nàng đã cực kỳ vững chắc.
Đúng lúc này, Phương Hàn Tuyết chợt nhớ ra một chuyện, là nàng còn phải đi tìm bảo tàng cùng Dương Hàn.
Bởi vì một ngày trước nàng còn phải bận đột phá, nên cũng không để tâm chuyện này.
Không biết hiện tại Dương Hàn đã tìm được chưa a!
Sau đó, Phương Hàn Tuyết chân đạp hư không, bay đi đến lầu các của Dương Hàn, đáp xuống dưới trước lầu các, nàng cũng bắt đầu hô lớn.
“ Dương Hàn!”
Bởi vì mỗi tòa lầu các đều có trận pháp ngăn cách thần thức cảm ứng, nên Phương Hàn Tuyết cũng chỉ có thể dùng cách này.
Theo Phương Hàn Tuyết gọi một lúc lâu, trong tòa lầu các cũng không có ai đáp lại.
Lúc này, Phương Hàn Tuyết trên mặt liền lộ ra vẻ nghi hoặc, sau đó nàng cũng không do dự bước vào trong lầu các tìm kiếm, nhưng tìm một vòng, cũng không thấy Dương Hàn đâu.
Sau một khắc, nàng liền nghĩ đến có thể là Dương Hàn đã đi tìm kiếm bảo tàng.
Nghĩ đến đây, Phương Hàn Tuyết liền là sải bước ra ngoài, sau đó nàng chân đạp hư không, hóa thành một tia lưu quang phóng đi.
Sau một lúc lâu.
Phương Hàn Tuyết liền xuất hiện trên không, bên dưới chân núi của tông chủ phong, vừa đến nơi này, sắc mặt nàng không khỏi kinh ngạc.
Bởi vì bên dưới là một mảnh rừng bị tàn phá kinh khủng, mặt đất thì có vô số khe rảnh rộng lớn, thấy khung cảnh này Phương Hàn Tuyết trong đầu liền nghĩ.
Nơi đây chắt không phải là do Dương Hàn làm đâu a!
Sau đó, Phương Hàn Tuyết cũng vừa định bay xung quanh tìm kiếm Dương Hàn, thì đột nhiên một giọng nói từ trên đỉnh thần sơn vang vọng xuống.
“ Hàn Tuyết, không cần tìm, mau lên đây”
Nghe thấy đạo thanh âm này, Phương Hàn Tuyết liền là khựng lại một khắc, rồi nàng cũng liền bay thẳng l·ên đ·ỉnh thần sơn.
Bay đến nơi, Phương Hàn Tuyết liền thấy sư tôn mình vẫn đang ngồi câu cá như thường ngày, nàng cũng không do dự sải bước đi đến nhẹ giọng chào hỏi.
“ Sư Tôn tốt”
Nghe thấy lời Phương Hàn Tuyết nói, Thượng Vô Viễn cũng là bắt đầu đứng dậy, khi lão cảm nhận được khí tức của Phương Hàn Tuyết trên mặt liền là nở ra nụ cười, rồi giọng nói ôn hòa đáp lại.
“ tốt tốt”
“ Chúc mừng con đột phá a”
Nói xong, lão liền bắt đầu lấy từ trong nhẫn trữ vật ra một gốc nghìn năm Băng Tâm Tuyết Liên.
Băng Tâm Tuyết Liên vừa ra, hàn khí bên trong không ngừng lan tràn ra, khiến nhiệt độ không khí xung quanh liền là giảm xuống không ít.
Sau đó, Thượng Vô Viễn cũng không do dự đưa cho Phương Hàn Tuyết, rồi nhẹ giọng tiếp tục nói.
“ Gốc nghìn năm Băng Tâm Tuyết Liên này là ta vừa đổi được với đại trưởng lão”
“ Nó có thể giúp con gia tăng thể chất thuộc tính băng của mình, cũng như gia tăng thần hồn “
Thấy gốc nghìn năm Băng Tâm Tuyết Liên trong tay, Phương Hàn Tuyết cũng có chút kinh ngạc, vì nàng không thể nghĩ được là sư tôn lại đổi được thứ quý giá như vậy cho mình.
Sau đó Phương Hàn Tuyết cũng không khách sáo mà nhận lấy, rồi thu vào nhẫn trữ vật.
Bởi vì nàng biết để đổi được gốc nghìn năm Băng Tâm Tuyết Liên này, sư tôn cũng đã phải bỏ ra một thứ tương tự.
“ Đa tạ sư tôn”
Nghe Phương Hàn Tuyết nói, Thượng Vô Viễn cũng là khoát khoát tay không có gì, sau đó lão chợt nhớ ra gì đó, rồi nhìn sang Phương Hàn Tuyết nói.
“ Sư đệ con đã bị ta cấm túc ở chỗ đại sư huynh rồi, nếu muốn tìm hắn thì đến đó a”
Nghe thấy lời nói của Thượng Vô Viễn, Phương Hàn Tuyết trong lòng liền có chút kinh ngạc, hiện tại nàng liền chắc chắn chuyện khu rừng bên dưới thần sơn là do Dương Hàn làm.
Sau đó Phương Hàn Tuyết cũng là nhẹ giọng trả lời.
“ Vâng”
Nói xong, nàng cũng là quay người lại, rồi sải bước phương hướng cánh đồng hoa mà đi.
Nhưng vừa đi được vài bước, thì giọng nói của Thượng Vô Viễn lại vang lên.
“ Đúng rồi, con đã đột phá đến Thần Tàng Cảnh, hiện tại có thể đi vào Kiếm Động lĩnh ngộ kiếm ý a”
Đạo thanh âm của Thượng Vô Viễn vừa rơi xuống, Phương Hàn Tuyết liền dừng lại bước chân, sau đó cũng là quay người lại đáp.
“ Vâng sư tôn, con đã biết”
Nói xong, Phương Hàn Tuyết liền quay người lại tiếp tục đi.
Không lâu sau, Phương Hàn Tuyết liền đến trước cánh đồng hoa, nàng liền trong thấy Dương Hàn đang không ngừng chém ra kiếm khí lên trời.
Thấy vậy, nhưng Phương Hàn Tuyết cũng không lập tức tiến đến chỗ Dương Hàn.
Chỉ thấy nàng chậm rãi đến trước mặt lão nhân bên dưới gốc cây kia, rồi chấp tay hành lễ nói.
“ Đại sư huynh tốt”
Nói xong, Phương Hàn Tuyết mới là sải bước đi đến chỗ Dương Hàn, sau đó nàng giọng nói có chút giễu cợt vang lên
“ Ta không nghĩ là ngươi vì tìm bảo tàng, mà lại có thể phá hủy chân núi nơi sư tôn ở a”
Nghe thấy lời nói có chút đùa giỡn của Phương Hàn Tuyết, Dương Hàn liền bắt đầu thu kiếm lại, cũng không nói gì, trong miệng không khỏi truyền ra tiếng thở dài, rồi nằm bệch xuống vô số bông hoa bên dưới.
Trong thấy Dương Hàn một bộ chán nản như vậy, Phương Hàn Tuyết thấy vậy trên miệng cũng là kéo lên nụ cười, đi đến bên cạnh hắn rồi hỏi.
“ Vậy ngươi có tìm được bảo tàng không?”
Nghe Phương Hàn Tuyết hỏi, Dương Hàn cũng là trả lời.
“ Không tìm thấy”
“ Mà ngươi đột phá xong rồi a?”
Nghe Dương Hàn hỏi, Phương Hàn Tuyết cũng là cười cười, rồi thản nhiên trả lời.
“ Ừm”
“Cũng nhờ có Huyền Linh Tâm Quả lúc trước ngươi đưa, không những giúp ta đột phá dễ dàng, mà còn giúp nguyên đan của ta lớn hơn tu sĩ bình thường gấp hai lần”
Nghe thấy lời nói của Phương Hàn Tuyết, Dương Hàn cũng là thản nhiên trả lời.
“Vậy thì tốt”
Trong thấy Dương Hàn trên mặt thì một bộ buồn bực đang nằm bên dưới, Phương Hàn Tuyết cũng là thở dài một hơi, rồi bắt lấy tay hắn kéo lên.
“ Ta vừa mới đột phá, nên ngươi giúp ta kiểm chứng thực lực của mình bây giờ một chút a”
Dương Hàn đang nằm trên cánh đồng hoa vừa bị Phương Hàn Tuyết kéo lên, trên mặt hắn cũng là có chút ngạc nhiên.
Nhưng khi nghe Phương Hàn Tuyết nói, Dương Hàn cũng là điều chỉnh lại tâm tình, rồi thản nhiên trả lời.
“ Được”