Chương 48: Tìm kiếm bảo tàng đại đế (2)
Sau một khắc, Dương Hàn khi câu thông ý niệm với thanh kiếm xong, hắn tâm tình càng là kinh nghi bất định.
Bởi vì Không Thiên Kiếm vẫn luôn chỉ là ở nơi này.
Nhìn trong tay thanh kiếm một hồi, rồi Dương Hàn bắt đầu dơ kiếm lên chém lung tung khắp nơi.
Sở dĩ làm vậy, là vì hắn nghĩ Thiên Kỳ Đại Đế sở trường là pháp tắc không gian, nên lão ta có thể sẽ sử dụng nó để giấu bảo tàng đi, mà Không Thiên Kiếm chính là chìa khóa để mở.
Phương Hàn Tuyết bên kia thấy vậy cũng không nói gì, nàng cũng là đi theo sau Dương Hàn.
Thời gian như thôi đưa, nữa ngày thời gian đi qua.
Lúc này Dương Hàn đang đứng giữa cánh rừng, ánh trăng mờ ảo từ trên cao chiếu xuống, để lộ ra khuôn mặt tuấn mỹ, mang theo một chút vẻ khó chịu.
Trong nửa ngày qua, Dương Hàn đã không ngừng vung tay chém, cũng không biết mình chém bao nhiêu lần nữa, mà vẫn không thấy có gì xảy ra.
Hoặc có thể là do hắn nghĩ sai.
Bên kia, Phương Hàn Tuyết đứng sau lưng Dương Hàn cũng bắt đầu lên tiếng.
“ Lão gia hỏa đó không hổ là một đại đế a, giấu bảo tàng cũng khó tìm như vậy”
“ Hay là chúng ta trở về trước, hôm sau lại tìm kiếm”
Nghe thấy lời nói của Phương Hàn Tuyết, Dương Hàn cũng bắt đầu di dời ánh mắt nhìn lại nàng, sau đó nhẹ gật đầu một cái, rồi trầm giọng trả lời.
“ Ừm”
Sau một lúc lâu hai người bọn hắn cũng đã trở lại lầu các của mình.
Dương Hàn sải bước vào trong phòng, rồi tiện tay đóng cửa lại, sau đó bắt đầu tiến đến giường gỗ nằm xuống, hiện tại trong lòng hắn có chút hụt hẫng.
Bởi vì hắn cứ nghĩ là chỉ cần có Không Thiên Kiếm trong tay, thì sẽ dễ dàng tìm thấy bảo tàng, nhưng kết quả lại không như mong muốn.
Nằm một lúc lâu, Dương Hàn cũng nhớ ra bộ kiếm pháp mà sư tôn đưa, sau đó hắn không do dự mà bật người dậy, rồi lấy trong nhẫn trữ vật ra bộ kiếm pháp này.
Nhìn bộ kiếm pháp trong tay, Dương Hàn bắt đầu mở ra đọc.
Sau một lúc lâu, hắn cũng biết được đây chính là một bộ huyền giai hạ phẩm kiếm pháp.
Bộ kiếm pháp này chú trọng vào điều khiển kiếm khí của kiếm tu phóng ra.
Phải biết một kiếm tu bình thường khi chém ra, kiếm khí cũng chỉ bay một đường thẳng, nếu địch nhân tu vi không chênh lệnh quá nhiều, thì vẫn sẽ có thể đón đỡ.
Mà khi tu luyện kiếm pháp này sẽ giúp tu sĩ điều khiển kiếm khí linh hoạt hơn, có thể bẻ cong đường bay của kiếm khí, khiến địch nhân không thể xác định được kiếm khí sẽ t·ấn c·ông hướng nào.
Không chỉ vậy, khi tu luyện đến viên mãn còn có thể ngưng tụ kiếm khí thành bất kỳ hình dạng nào mà tu sĩ muốn, một hư ảnh thanh kiếm, bạch hổ, chân long...
Dương Hàn lúc này trong lòng cũng có chút hứng thú trước bộ kiếm pháp này, sau đó hắn không do dự sải bước ra khỏi phòng, rồi tiến xuống mật thất tu luyện dưới lầu các, để bắt đầu tu luyện kiếm pháp.
Sáng hôm sau, Dương Hàn bắt đầu bước ra khỏi mật thất tu luyện, trong một buổi tối hắn cũng không thể nào luyện đến nhập môn.
Nhưng chuyện này cũng không quan trọng, bởi vì hôm nay Dương Hàn vẫn muốn đi tìm bảo tàng, nên mới gạt việc tu luyện bộ kiếm pháp này ra sau.
Về phần Nhất Trọng Kiếm Kích, sau khi suy nghĩ hắn cũng không vội nữa.
Bởi vì đã có kinh nghiệm từ Tinh Hà Kiếm Khí từ trước, nên Dương Hàn cũng hiểu cho dù có sở hữu kiếm pháp mạnh, mà không có chân khí để thi triển thì cũng bằng không.
Hiện tại hắn cần phải làm là mạnh lên, để có nhiều chân khí hơn
Lúc này, Dương Hàn đang đứng ngoài lầu các, ánh nắng mặt trời vung vãi rơi xuống chiếu rọi khắp người, tựa như một tấm màng màu vàng óng ánh trải rộng bao quanh hắn.
Đúng lúc này một cơn gió nhẹ thổi qua, làm vô số sợi tóc đen trên đầu Dương Hàn dưới ánh nắng chiếu rọi một tầng phát sáng, cũng là nhẹ nhàng đung đưa theo gió.
Hiện tại ánh mắt hắn đang nhìn lên bầu trời xanh như biển cả, cảm nhận sự ấm áp của ánh nắng mang lại, tâm tình liền có chút thoải mái.
Đứng một hồi lâu, Dương Hàn cũng bắt đầu động, chỉ thấy hắn chân đạp hư không, hoá thành một đạo lưu quang bay đi.
Sau vài hơi thở, hắn lúc này đang đứng phía trên không lầu các của Phương Hàn Tuyết.
Bởi vì các toà lầu các ở đây cũng chỉ cách nhau một khoảng cũng không xa lắm, nên Dương Hàn không mất nhiều thời gian để đến đây.
Hắn đến đây là muốn kêu Phương Hàn Tuyết tiếp tục tìm kiếm bảo tàng, nhưng chưa kịp lên tiếng, thì lúc này một luồng khí tức chuẩn bị đột phá cảnh giới trong lầu các bên dưới truyền ra.
Cảm nhận được khí tức này, Dương Hàn cũng đoán được đây là Phương Hàn Tuyết đang lúc đột phá quan trọng, biết vậy hắn cũng không làm phiền nàng đột phá nữa, rồi châm rãi rời đi.
Rời đi một lúc, Dương Hàn cũng bắt đầu quay lại chỗ cũ, định một mình tìm kiếm, đáp xuống dưới chân núi, hắn tiếp tục lấy Không Thiên Kiếm ra tiếp tục vừa đi vừa chém, rồi lại bay lên không vừa bay vừa chém.
Sau một lúc lâu cũng không có kết quả gì, Dương Hàn cũng dừng lại động tác không chém nữa, sau đó hắn bắt đầu nhìn quanh bốn hướng, trên mặt thì lộ vẻ suy tư.
Trong ba hướng hắn đều đã tìm kiếm hết, nhưng vẫn không thấy gì, hiện tại cũng chỉ còn một hướng nữa thôi, là bên dưới lòng đất.
Nghĩ đến đây Dương Hàn không chút do dự thu Không Thiên Kiếm lại, rồi lấy ra Thái Sát Kiếm.
Hắn không sử dụng Không Thiên Kiếm là bởi vì cằm một kiện đế binh tạo ra động tĩnh lớn như vậy, thật sự quá lộ liễu.
Dương Hàn một tay nắm chặt lấy Thái Sát Kiếm, thể nội kiếm khí bắt đầu sôi trào, cuồn cuộn như song lớn lan tràn ra, hội tụ lại trên thanh kiếm, thoáng chốc kiếm ngân nổ vang, hắn chém ra một đạo kiếm khí
Đạo kiếm khí vô cùng hung mãnh, sáng chói quang huy, tứ ngược phá không mà đi, không khí đều cho bị cắt ra làm hai, khí lưu xao động tạo ra gió mạnh không ngừng gào thét.
Oanh.
.
.
Kiếm khí chém thẳng xuống mặt đất, không chút trở ngại, dễ dàng như cắt đậu hủ, trực tiếp chém ra một khe rảnh dài.
Oanh oanh oanh!
Dương Hàn đứng tại hư không thấy vậy, cũng là không dừng tay, hắn liên tiếp chém xuống đất vô số đạo kiếm khí, khiến nơi đây không ngừng chấn động, thần sơn cũng bắt đầu có chút rung lắc.
Trên đỉnh thần sơn, Thượng Vô Viễn đang ngồi ung dung câu cá, thì trên mặt hồ bắt đầu xuất hiện vô số gợn sóng, thấy vậy hai đầu lông mày lão lập tức hơi hơi nhíu lại, trong lòng liền thầm nghĩ.
Tên tiểu tử này là đang làm gì a?
Ngày hôm qua, khi Dương Hàn cùng Phương Hàn Tuyết bay trở lại, thì Thượng Vô Viễn đã cảm ứng được, nhưng lão cũng không có động tác gì, mà muốn xem hai đồ đệ của mình muốn làm gì.
Khi thấy hai người bọn hắn bay xuống chân núi, rồi điên cuồng tìm kiếm thứ gì đó, trong lòng Thượng Vô Viễn liền là nghi hoặc, cũng tò mò không biết hai bọn hắn đang làm gì, sau một lúc quan sát trong đầu lão không khỏi liền nghĩ.
Không lẽ mình giấu tài sản ở đó mà quên mất a!
Nhưng đúng lúc này, Dương Hàn bắt đầu lấy ra một kiệm đế binh, thấy vậy tâm thần Thượng Vô Viễn không khỏi chấn động mạnh.
Một kiện đế binh, trình độ trân quý không thể bàn cãi, khiến trong lòng Thượng Vô Viễn cũng có chút động tâm, nhưng lão cũng nhanh chóng áp chế tâm niệm xuống, dù sao đây vẫn là đồ đệ của mình, cũng không thể c·ướp đoạt đi.