Gặp Em Vào Mùa Hạ

Chương 50: Điên loạn




Bệnh viện K.L
Trác Thiệu Viễn cùng Trác Huy, Trác Hiểu Phong và đám người Thẩm An Ca đều có mặt ở trước phòng cấp cứu sau khi hay tin Trác Dương Kỳ gặp tai nạn. Trác Hiểu Phong nhận được tin tức từ sở cảnh sát thì tức giận, giọng nói tràn ngập sự phẫn nộ: "Gã tài xế xe tải đã bỏ trốn rồi, biển số chiếc xe đó là giả, theo camera quay lại được thì chiếc xe tải đó đã dừng lại ở trên đường khá lâu, ban đầu nhìn thì có vẻ là xe gã đó bị hư nhưng khi gã xem điện thoại xong thì đã ngay lập tức lên xe ấn ga lao thẳng ra đường lớn."
"Nói như vậy thì đây không phải là một vụ tai nạn bình thường, có người hãm hại Dương Kỳ, mục đích là lấy mạng cậu ấy." Phan Lạc Dư lên tiếng, tuy Trác Hiếu Phong không nói nhưng nghe qua ai cũng biết có kẻ muốn giết bạn
thân anh.
Trác Thiệu Viễn cau mày đến mức hai mày như muốn dính vào nhau, ông nắm chặt cây gậy trong tay, sắc mặt khó coi lên tiếng hỏi Jackson: "Jackson! Cậu đi theo Dương Kỳ đã lâu, cậu mau nói cho tôi biết nó có đắc tội với ai không? Tôi biết trên thương trường đắc tội với người khác là điều khó tránh khỏi, nhưng nó có đắc tội với ai đến mức phải giết chết nó không?"
"Không ạ!" Jackson lắc đầu trả lời rất chắc chắn, tuy cách làm việc của Trác tổng rất quyết đoán, lạnh lùng, đã từng gây xích mích với một số người nhưng không đến mức phải ra tay đoạt mạng như thế.
Trác Hiểu Phong nắm chặt hai bàn tay thành nắm đấm, cậu nhất định sẽ tra rõ chuyện này, bắt được tên tài xế đó, kẻ nào dám động vào người Trác gia cậu tuyệt đối không tha cho kẻ đó.
Mọi người ở bên ngoài chờ hơn một giờ đồng hồ, cuối cùng đèn của phòng cấp cứu đã tắt, bác sĩ bước ra thông báo tình hình của Trác Dương Kỳ: "Bệnh nhân tuy bị thương khá nặng nhưng không có vết thương nào ngay chỗ hiểm cả nên người nhà cứ yên tâm, bệnh nhân đã qua cơn nguy kịch rồi."
Tất cả đều đồng loạt thở phào nhẹ nhõm, không sao là tốt rồi. Trác Dương Kỳ được các y tá đẩy ra ngoài, Jackson đã lo liệu hết từ trước nên Trác tổng đã được đẩy thẳng đến phòng bệnh VIP.
Cách đó một khoảng không xa, người của Hàn Trí Nhân đã liên lạc báo lại tình hình cho thiếu gia của mình sau đó rời đi.
Hàn gia
Hàn Trí Nhân vừa nhận được tin thì đã đi sang báo cho Diệp Chi Lan biết. Nhìn thấy mắt cô anh liền biết cô không ngủ một chút nào, tuy hận nhưng cô nhóc này vẫn còn tình cảm, không những còn mà còn rất nhiều là đằng khác.

"Trác Dương Kỳ đã không sao rồi, em có thể yên tâm ngủ ngon rồi." Hàn Trí Nhân cong nhẹ khóe môi báo tin, trước khi về phòng anh không quên dặn dò: "Sau này, em cần anh giúp gì em cứ nói, em không tiện ra mặt thì để anh ra mặt giúp em.
Nói xong, Hàn Trí Nhân không để Diệp Chi Lan kịp phản ứng gì đã xay người rời đi, lúc cất bước anh còn nhếch môi cười, một nụ cười đầy khó hiểu. Diệp Chi Lan sững người nhìn Hàn Trí Nhân chăm chằm, tuy chỉ mới mấy ngày ngắn ngủi nhưng cô cảm thấy anh càng ngày càng giống... Trên đời này có chuyện trùng hợp như vậy sao?
Có lẽ cô phải thử một chút xem rốt cuộc chuyện này là như thế nào?
Tại căn hộ mà Tony vừa mới mua, gã D cúi thấp đầu báo tin: "Xin lỗi cậu chủ, tôi không thể hoàn thành nhiệm vụ mà cậu chủ đã giao cho, cú tông đó cứ ngỡ đã đoạt được mạng của Trác Dương Kỳ nhưng không ngờ mạng của cậu ta lại lớn như vậy. Cậu chủ! Có cần tôi cho người vào bệnh viện..."
"Không cần đâu, hiện tại cảnh sát đang ráo riết truy lùng tài xế đã gây tai nạn, Trác Dương Kỳ chắc chắn sẽ được cảnh sát bảo vệ rất kỹ, ông cho người ra tay chả khác nào tự mình chui đầu vào rọ, tạm thời cứ để mọi chuyện yên ắng đã rồi tính tiếp." Tony đáp lại với sắc mặt lạnh tanh, ánh mắt lộ rõ tia độc ác, nếu không xử lý được e là cậu ta phải nhờ đến cha mình ra tay rồi.
Lúc trước cậu ta đã quá nhân nhượng, hiền lành rồi, bây giờ Diệp Chi Lan chỉ có thể thuộc về cậu ta mà thôi, không chỉ như vậy mà bất cứ ai khiến cô khóc, khiến cô không vui thì đều chỉ có chung một kết cục đó là chết, chỉ khi biến mất khỏi thế gian này thì mới không khiến cô đau lòng, buồn bã.
Gã D im lặng nhìn cậu chủ của mình, Tony và ông chủ rất giống nhau, giống về độ điên loạn trong tình yêu, năm đó ông chủ của ông cũng điên giống như vậy, sẵn sàng trừ khử hết tất cả những người khiến cho bà chủ đau lòng, để rồi kết cục bà ấy đã tự tử để tự giải thoát cho mình, hy vọng kết cục của Tony sẽ không giống như cha của cậu ta.
Sáng hôm sau, hội bạn của Trác Dương Kỳ lại có mặt ở bệnh viện, Tô Như Ý ngồi xuống chiếc ghế sô pha dài gần đó nhìn Trác Dương Kỳ vẫn còn nằm hôn mê mà thở dài: "Lần này giữa Dương Kỳ và Hoa Lan nhỏ thật sự không còn cứu vãn được rồi, em ấy đã dứt khoát cắt đứt tình cảm của mình nếu không thì lúc hay tin Dương Kỳ bị tai nạn là phải đến từ lâu rồi. Ban đầu tớ thấy Dương Kỳ bị phũ như vậy là đáng đời nhưng bây giờ nhìn lại cảm thấy có chút tội."
Phan Lạc Dư khẽ gật đầu lên tiếng: "Bây giờ chỉ có thể để tùy duyên số mà thôi. À phải rồi, mấy cậu có biết chuyện Diệp thị dạo này bị hai tập đoàn JI và JD thay nhau cướp đối tác của Diệp thị không?"
Thấy hai người bạn thân của mình gật đầu, luật sư Phan lại tiếp tục nói: "Theo những gì mà Dương Kỳ tra được thì tập đoàn JI là của Lương Minh Trí, hiện tại ông ấy là cha nuôi của Chi Lan nên việc trút giận cho em ấy cũng là điều hiển nhiên, nhưng còn tập đoàn JD là của ai?"
Ba người không một ai biết tập đoàn JD là của ai, họ chỉ biết trước giờ mọi chuyện đều do tổng giám đốc bên đó ra mặt giải quyết, chủ tịch của JD chưa bao giờ lộ diện trước công chúng thế mà bây giờ lại giúp Diệp Chi Lan trút giận, mối quan hệ xung quanh của cô luôn làm mấy người bọn họ kinh ngạc, bất ngờ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.