Vận dụng hết mọi kiến thức mà mình biết chỉ sau một lúc kiểm tra Diệp Chi Lan đã đưa ra được kết quả khám nghiệm tử thi và nói một cách chi tiết nhất cho cảnh sát nghe. Diệp Khởi Dương nghe xong thì đứng im nhìn em gái của mình rất chăm chú, đây thật sự là cô em gái nhỏ mà anh biết đó sao?
Ban đầu, khi thấy Trác Hiểu Phong dẫn Diệp Chi Lan đến Diệp Khởi Dương đã khó hiểu, sau khi nghe Trác Hiểu Phong nói cô sẽ là người khám nghiệm tử thi anh đã giật mình kinh ngạc, cảm thấy mình đã nghe nhầm rồi, em gái của anh từ khi nào lại biết khám nghiệm tử thi? Nhưng khi thấy dáng vẻ chuyên nghiệp của cô thì đội trưởng
Diệp bắt buộc phải tin rằng người đang khám nghiệm là em gái mình, Chi Lan không phải là biết sơ sơ mà là biết rất nhiều, giống một pháp y thực thụ.
"Hiểu Phong! Với lượng kiến thức và kỹ năng của tớ thì tớ chỉ có thể khám nghiệm sơ qua như thế thôi, còn chuyện sau khi đưa thi thể về sở cảnh sát để tiến hành khám nghiệm kỹ hơn thì tớ không thể giúp được rồi, nhưng tớ biết có một pháp y siêu đỉnh có thể giúp mọi người." Diệp Chi Lan tháo găng tay ra, khoé môi cong nhẹ, nhướng mày nói.
Trác Hiểu Phong khẽ cau mày tự hỏi người đó là ai câu hỏi vừa xuất hiện trong đầu cậu đã ngay tức khắc có đáp án. Phải rồi, những kiến thức mà bạn cậu học được là từ cha nuôi, mà cha nuôi của Diệp Chi Lan lại là Lương Minh Trí, cậu không biết Lương Minh Trí có đồng ý giúp hay không nhưng có bạn thân cậu ở đây khả năng ông đồng ý chắc sẽ cao.
Trác thiếu gia không chần chừ một giây phút nào, cậu vội tiến về phía của Lương Minh Trí mở lời nhờ vả ông: "Chú Lương! Cháu là Hiếu Phong bạn của Chi Lan, hiện tại pháp y bên cháu đang bị thương không thế tiến hành khám nghiệm, pháp y khác hiện tại vẫn chưa đến, cháu có thể nhờ..."
Lương Minh Trí làm sao có thể không biết Trác Hiếu Phong đang muốn nhờ mình, ông đánh mắt nhìn con gái cưng, thấy cô cũng ra hiệu muốn mình giúp ông chỉ biết khẽ cười đồng ý ngay cả khi Trác Hiểu Phong còn chưa nói xong: "Được, chú sẽ cùng cháu đến sở cảnh sát, chú sẽ giúp nhưng chỉ một lần này thôi đấy."
Trác thiếu gia gật đầu lia lịa, vụ án lần này thật sự rất khó khăn, rắc rối, trong sở cảnh sát ai nấy cũng đều đang đau đầu, có một người kỳ cựu, tài giỏi như ông giúp dù chỉ một lần thôi cũng đã là may mắn lắm rồi.
Lương Minh Trí liếc mắt nhìn Diệp Khởi Dương, vừa nhìn ông liền đoán ra được đội trưởng Diệp đang băn khoăn, do dự về điều gì, ông nhếch môi cười nhẹ cất giọng: "Đội trưởng Diệp! Cậu cứ yên tâm, tôi có chứng chỉ hành nghề đàng hoàng không phải dạng học lỏm đâu, chỉ có điều chứng chỉ có hơi lâu năm một tý."
Diệp Khởi Dương nghe xong thì nhẹ nhõm trong lòng. Nếu Lương Minh Trí không có chứng chỉ của pháp y thì cho dù ông có tài giỏi đến mức nào đi chăng nữa anh cũng sẽ không để ông dùng dao động vào thi thể.
Mọi chuyện xem như tạm ổn, cảnh sát bắt đầu thu dọn hiện trường sau đó cùng Lương Minh Trí quay về sở cảnh sát, tối nay e là họ phải làm xuyên đêm rồi.
Cảnh sát cùng Lương Minh Trí vừa đi Hàn Trí Nhân cùng Hàn Bình An đã lập tức đưa Diệp Chi Lan đi về. Cô đã không còn ở đây nữa thì không có lý do gì Trác Dương Kỳ còn ở lại, anh cũng xoay người đi về phía bãi đỗ xe.
Cảnh sát cùng Lương Minh Trí vừa đi Hàn Trí Nhân cùng Hàn Bình An đã lập tức đưa Diệp Chi Lan đi về. Cô đã không còn ở đây nữa thì không có lý do gì Trác Dương Kỳ còn ở lại, anh cũng xoay người đi về phía bãi đỗ xe.
Trên đường quay về Trác gia, Trác Dương Kỳ đang tập trung lái xe thì bất ngờ có một chiếc xe tải từ phía bên trái lao ra với tốc độ rất nhanh khiến anh không kịp đánh lái, anh thắng gấp nhưng vẫn tông mạnh vào chiếc xe tải.
Cú va đập khiến cho đầu của Trác Dương Kỳ đập mạnh vào vô lăng, kính vỡ bắn vào người, anh hoàn toàn rơi vào bất tỉnh, bị thương khắp người, toàn thân gần như toàn là máu.
Hàn gia
Diệp Chi Lan về đến liền đi tắm rửa thay đồ, sấy tóc xong cô lên giường chuẩn bị ngủ thì nhận được cuộc gọi từ
Trác Hiểu Phong: "Chi Lan! Có chuyện không hay rồi, chú út của tớ bị tai nạn, hiện tại đang được cấp cứu ở bệnh viện."
Diệp Chi Lan ngồi bật dậy hoảng loạn vội vàng chạy ra ngoài, nhưng khi vừa chạy xuống lầu cô chợt khựng người lại, bây giờ giữa cô và Trác Dương Kỳ đâu còn liên quan gì đến nhau, tại sao cô phải hoảng, phải lo lắng cho anh chứ?
Hàn Trí Nhân đang định lên phòng của mình thì thấy cô đứng ngây người ở dưới chân cầu thang, anh tiến đến mở miệng hỏi: "Sao em lại đứng đây? Em đang định đi đâu sao?"
Cô cắn cắn khoé môi, ấp a ấp úng không biết phải nói gì, đắn đo, do dự một lúc cô lắc đầu trả lời: "Em không có đi đâu cả, em quay về phòng ngủ đây." Dứt lời, Diệp Chi Lan bước thật nhanh về phòng của mình
Hàn Trí Nhân đâu có mù mà không thấy thái độ khác lạ của Diệp Chi Lan, đang muốn tìm hiểu xem là đã có chuyện gì thì anh nhận được tin nhắn về chuyện của Trác Dương Kỳ, bây giờ thì anh đã biết được lý do tại sao cô lại như thế rồi.
Hàn thiếu gia đi lên gõ cửa phòng của Diệp Chi Lan, ngay khi cô vừa mở cửa anh cười nhẹ không nhanh không chậm cất tiếng: "Anh biết em đang lo lắng chuyện gì rồi, anh sẽ cho người đến bệnh viện quan sát, có thông tin gì về tình trạng của Trác Dương Kỳ anh sẽ báo lại cho em."
Hàn Trí Nhân nói xong thì xoay người đi về phía phòng của mình, Diệp Chi Lan ngơ ngác, tròn mắt nhìn anh, sao anh lại biết cô đang lo lắng điều gì? Đóng cửa phòng lại, cô ngồi xuống giường nhíu mày suy nghĩ về Hàn Trí Nhân.
Cô chỉ mới chuyển đến đây có mấy ngày, người cô nói chuyện nhiều nhất chỉ có Hàn Bình An, đối với Hàn Trí Nhân cô hầu như không có nói gì hết, gặp nhau thì cười cười chào hỏi, hiếm lắm mới nói được vài câu. Nhưng Diệp Chi Lan cứ cảm thấy bản thân như bị Hàn Trí Nhân nhìn thấu, dường như anh rất hiểu rõ về cô, điều đáng nói hơn là anh biết cô bị dị ứng với tôm, vốn dĩ ban đầu Diệp Chi Lan tưởng rằng cha nuôi là người nói nhưng sau khi nhắn tin hỏi thì ông bảo là không, ông quên nhắc nhở mọi người ở Hàn gia về chuyện này.
Diệp Chi Lan tự hỏi rốt cuộc chuyện này là sao? Cô và Hàn Trí Nhân có từng quen biết nhau? Cô đã quên chuyện gì đó rồi? Diệp Chi Lan hoàn toàn không có ấn tượng gì với anh cả, trong lòng luôn chắc nịch trước khi chuyển đến Hàn gia cô không hề gặp anh, nhưng bây giờ dường như Diệp Chi Lan đã không còn chắc chắn với suy nghĩ này nữa.