Đường Đến Vinh Quang

Chương 32: Luồng gió mới




Chương 32: Luồng gió mới
Buổi trưa, Phong cùng các đồng đội đến nhà ăn của câu lạc bộ ăn bữa ăn đầu tiên ở nơi này.
Thức ăn của đội U17 phong phú hơn so với ở Khu huấn luyện, tuy nhiên vẫn lấy sự thanh đạm ít dầu mỡ làm chủ yếu.
Sau một buổi tập mệt mỏi và tiêu hao nhiều năng lượng, Phong mang theo cái bao tử trống rỗng ăn như gió cuốn.
Rất nhanh đem đồ ăn đều toàn bộ thu thập xong.
Mặc dù Phong biết việc ăn quá nhanh có thể không tốt cho bao tử, nhưng lần đầu tiên luyện tập với cường độ cao như thế này, cậu có chút chưa thích ứng được.
Trước đó thời gian tập luyện ở đội B đã làm cho Phong có một loại quen thuộc, lúc này cần phải lần nữa làm quen với nhịp độ tập luyện mới.
Buổi chiều bởi vì thời tiết nóng, cộng thêm trải qua chiều sâu nghiên cứu, thời gian tập luyện tốt nhất của các cầu thủ đã được giới hạn lại chỉ trong vòng hai đến ba giờ mỗi buổi.
Do vậy sau khi ăn cơm xong, Phong theo các đồng đội đến phòng nghỉ để nghỉ ngơi thư giãn, cho cơ thể một khoảng thời gian tái tạo hồi phục.
Việc tập luyện phải tiến hành dần dần theo một chu kỳ khoa học, cơm phải ăn từng chút, không thể một ngày đem một đứa trẻ nhồi nhét thành gã khổng lồ được.
Phòng nghỉ của đội tương đối đơn giản, chỉ có nệm cùng gối và một cái chăn nhỏ. Nhưng cũng đầy đủ để Phong ngả lưng nghỉ trưa.
Rất nhanh tiếng thở đều đều truyền đến.
Buổi chiều, hai giờ.
Toàn đội U17 tập hợp trên sân.
Mặc dù trên mặt một số cầu thủ còn có vẻ ngái ngủ chưa tan, thế nhưng đi ra sân dưới thời tiết này chỉ chừng vài phút, những sự say ke này của bọn hắn nhanh chóng bị sự nóng nực đập tan.

Huấn luyện viên thể lực Henry thổi còi, bắt đầu điều khiển cả đội tiến hành khởi động.
“Hít thở đều!”
“Jack, lưng thẳng lên!”
“Anono, tay vung tự nhiên thôi không cần gò bó như vậy!”
Tiếng huấn luyện viên Henry cũng như tiếng còi, mỗi lần nhắc nhở đều khiến người ta có chút giật mình.
Sau màn khởi động là phần học di chuyển chiến thuật.
Huấn luyện viên Parker lấy ra một tấm bảng lớn, bên trên có các nút đánh dấu cho vị trí của các cầu thủ trên sân.
“Hiện tại chúng ta sẽ học chiến thuật sơ đồ 4-2-3-1.”
Huấn luyện viên Parker chỉ tay lên sa bàn chiến thuật, bắt đầu chia đội thành hai đội hình, đội hình A và đội hình B.
Phong chăm chú theo dõi, phát hiện tên mình được điền vào tiền vệ t·ấn c·ông cánh phải của đội B.
Trong lòng cậu có chút ít thất vọng, nhưng sau đó liền cảm thấy bình thường. Vị trí này của đội hình chính hiện đang do Moren thi đấu. Moren ngày hôm đó Phong cũng đã chứng kiến, vừa có tốc độ lẫn kỹ thuật, hơn nữa thể hình so với Phong cũng tốt hơn rất nhiều.
Nhất là thể lực của Moren rất tốt, khiến cho Phong cảm giác bản thân ngồi dự bị cho cậu ta là hoàn toàn hợp lý.
Tuy là nói vậy, nhưng bản thân Phong cũng có những điểm mạnh của mình, mà Moren thì cũng có những điểm yếu riêng.

Trong mấy ngày chờ đợi tập huấn từ khi nhận được tin trúng tuyển, Phong đã tiến hành nghiên cứu người cạnh tranh trực tiếp vị trí tiền vệ với mình.
Danh sách những cầu thủ hàng tiền vệ của U17 được Phong ghi lại rồi tiến hành phân tích theo quan điểm cá nhân riêng của mình.
Nhất là Moren, cậu ta tuy nói có những điểm mạnh vượt trội so với Phong, nhưng cũng không phải là cậu ta không có điểm yếu.
Trải qua lần đối đầu với U17 trước đó, Phong n·hạy c·ảm phát hiện, Moren dứt điểm không tốt, hoặc ít ra là rất ít quyết đoán dứt điểm.
Đối với một tiền vệ thi đấu ở vị trí t·ấn c·ông cánh mà nói, việc ‘thọt’ trong khâu dứt điểm, chính là điểm yếu chí mạng.
Điểm yếu thứ hai, đó chính là lối đá có phần cứng nhắc và tham bóng, ham biểu diễn kỹ thuật cá nhân dẫn đến mất đi những cơ hội t·ấn c·ông sắc bén của đội.
Trong trận đấu trước đó, không ít lần Moren ham biểu diễn kỹ thuật cá nhân, đã dẫn đến một vài tình huống biến cơ hội t·ấn c·ông thành tình huống mất bóng và bị phản công.
Đây cũng là một điểm yếu chí mạng khác.
Phải biết, càng là đội bóng yếu thế hơn, họ càng có ý thức phòng ngự chặt và phản công cực kỳ sắc bén khi c·ướp được bóng.
Nếu đối đầu với những đội như vậy, Moren làm mất bóng, sẽ dẫn đến nguy hiểm khôn lường.
Nếu như Phong có thể tăng cường cải thiện điểm yếu của bản thân, đồng thời phát huy những điểm mạnh vốn có của mình, tin rằng cậu nhất định có thể giành được suất đá chính trong đội hình.
Xem bóng đá đã nhiều, Phong biết rõ rằng cơ hội cho một cầu thủ dự bị thể hiện trong các trận đấu chính thức là không quá nhiều, nhưng sẽ có thể đến bất cứ lúc nào.
Do đó, việc cần làm của cậu là tập trung hết sức để rèn luyện bản thân, đặt bản thân vào trạng thái luôn luôn sẵn sàng. Một khi cơ hội đến, phải dùng toàn bộ khả năng và phong độ cao nhất để tận dụng cơ hội để biểu hiện năng lực bản thân.
Huấn luyện viên chia đội hình xong, lập tức hai đội hình chính và dự b·ị b·ắt đầu di chuyển không bóng theo hiệu lệnh của huấn luyện viên Parker.
“Tấn công!” huấn luyện viên Parker hô lên.

Lập tức toàn bộ các vị trí trong đội hình di chuyển. Mặc dù là cầu thủ phòng ngự và thủ môn, nhưng khi đội ở trạng thái t·ấn c·ông, bọn hắn cũng không được phép đứng yên mà phải di chuyển hợp lý, phòng ngừa các trường hợp phản công của đối phương, đồng thời cũng có thể ứng biến nhanh để hỗ trợ t·ấn c·ông nếu cần thiết.
“Phòng ngự!” huấn luyện viên Parker lại quát.
Toàn bộ các cầu thủ trong đội liền thay đổi trạng thái.
"David, em phải luôn quan sát khoảng trống sau lưng mình. Tiền vệ trụ không chỉ chạy theo trái bóng một cách vô tri, mà em phải cảm nhận vị trí của đối thủ, bất cứ lúc nào cũng phải nắm rõ đối thủ đang ở đâu, làm gì, tiếp theo sẽ chạy đi đâu!" huấn luyện viên Parker hướng về David chạy một cách vô cảm mà quát lớn, khiến cổ David rụt lại, ra hiệu đã hiểu.
“Các em tuy là hàng t·ấn c·ông, nhưng một khi đội chuyển trạng thái phòng ngự, các em cũng phải tham gia tạo áp lực tranh c·ướp bóng từ xa. Vừa tạo cơ hội thu hồi bóng để tổ chức t·ấn c·ông, vừa giảm áp lực lên hàng phòng ngự, hỗ trợ phòng ngự từ xa.”
Huấn luyện viên Parker liên tục chỉ đạo đồng thời không quên nhắc nhở từng vị trí một, giúp cho các cầu thủ dần quen với sơ đồ thi đấu.
Trước đây huấn luyện viên Peter yêu thích sơ đồ 4-4-2 và 4-3-3. Cũng thường xuyên sử dụng hai sơ đồ này để huấn luyện lứa cầu thủ trước đó.
Thế nhưng đó là chuyện đã qua, hiện tại huấn luyện viên Parker lên nắm quyền, tư tưởng và lý niệm thi đấu của Parker mặc dù có đôi chút giống với huấn luyện viên Peter, nhưng phần lớn lại là sự khác biệt.
Ngay cả cách huấn luyện, trước đây huấn luyện viên Peter sẽ không cho các cầu thủ học lý thuyết về đội hình chậm rãi như thế này. Mà thiên về vừa học vừa thực hành, ông ấy tin rằng chỉ có những trận đấu tập v·a c·hạm trực tiếp, dùng thực tiễn mới có thể đem chiến thuật truyền đạt tốt nhất.
Còn huấn luyện viên Parker thì lại khác, ông cho các cầu thủ học trước về lý thuyết chiến thuật, di chuyển từng vị trí trong lúc không bóng và có bóng như thế nào.
Trong lúc huấn luyện viên Parker chỉ đạo, thì bên cạnh đó, trợ lý huấn luyện viên Marc cũng cầm bút máy liên tục ghi chép lại gì đó trên sổ tay.
Điều này chứng tỏ bọn hắn càng thêm chú ý vào chi tiết từng cầu thủ, muốn dùng phương pháp huấn luyện khoa học nhất đến rèn luyện những cầu thủ trước mắt này.
Những cầu thủ tân binh như đám người của Phong thì không biết, nhưng đám người cũ như Alain thì lại cảm nhận được ‘luồng gió mới’ này một cách rõ ràng nhất.
“Tốt, hiện tại các em sẽ chia ra bắt đầu luyện tập bằng thi đấu đối kháng. Đội chính bên trái, đội dự bị bên phải, di chuyển.”
Sau chừng nửa giờ làm quen chiến thuật, huấn luyện viên Parker vỗ bộp bộp, bắt đầu cho toàn đội thực hành chiến thuật bằng thi đấu đối kháng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.