Chương 20: Nói gì cũng được, đừng nói câu nói này
“Titi, xe của cậu chở được tớ không vậy?” Phong nhìn chiếc xe đạp được ‘độ’ thêm sắt hai bên, gia cố baga phía sau của Tiago, nuốt nước miếng nghi ngờ hỏi.
Tiago nghe Phong gọi mình bằng cái tên ‘Titi’ thân mật ở nhà, trong lòng cảm giác ấm áp, đáp:
“Hừ, xe tớ còn chở qua cả trăm ký rác sau lưng đấy, cậu thì ăn nhằm gì. Mau lên xe.”
“Ác vậy.” Phong lẩm bẩm, ngồi lên phía sau xe đạp cho Tiago chở đi. Trong lòng luôn cảm thấy lời nói của Tiago đoạn ‘chở rác sau lưng’ có hơi cấn cấn, dường như có ẩn ý gì sâu xa đáng giá đào sâu nghiên cứu tìm hiểu, nhưng đây chỉ là hiềm nghi của cậu mà thôi, không có chứng cứ xác thực.
Tiago có thân hình cường tráng, chở theo Phong, đạp lọc cà lọc cọc trên đường.
Xe đạp chạy đi, thu hút một vài ánh nhìn, nhưng cả hai đều không thèm quan tâm.
Cửa hàng Adidas chính hãng nằm ở khu chợ trung tâm, cách nhà Phong ước chừng gần bốn cây số.
Tiago đạp được chừng hơn hai cây số, cái lưng tràn ra mồ hôi.
Gió ngược mang theo mùi hôi nách nồng nàn, khiến Phong chịu hết nổi, cậu vỗ lưng Tiago:
“Để tớ đạp một quãng, cậu nghỉ ngơi chút đi.”
Nói xong, không để cho Tiago kịp phản ứng, Phong liền tiến hành mạnh mẽ thay đổi vị trí với cậu ta.
Hết cách.
Nếu như không xử lý nhanh, chưa đến cửa hàng Adidas, mũi Phong chắc chắn bị ngộp.
Tý nữa ghé chợ mua cho Tiago cục phèn chua mới được.
Phong âm thầm tính toán.
Hai người, một xe đạp, mất gần nửa tiếng mới đạp đến cửa hàng Adidas.
Bởi vì hai người chưa lần nào đến nơi này, trên đường phải hỏi thăm đường vài lần, mới có thể đến nơi.
Đem xe đạp đậu vào khu vực để xe, nhìn nhìn bên cạnh đa số là xe hơi, Tiago có chút xấu hổ.
“Đi thôi, đừng quên cậu là thủ q·uân đ·ội bóng của câu lạc bộ Boulogne, ra đường ngẩng cao đầu lên, đừng để câu lạc bộ chúng ta mất mặt chứ.” Phong vỗ vai Tiago, động viên.
Tiago nghe vậy mới cười ngại ngùng, cùng Phong tiến về phía cửa hàng.
Cửa hàng Adidas ở nơi này nằm ở mặt tiền khu trung tâm mua sắm, có diện tích tương đối lớn.
Chưa cần đi vào, xuyên qua cửa kính đã nhìn thấy bên trong có bày đủ loại dụng cụ thể thao.
Từ quần áo thể thao, giày, bóng… tất cả đều được trưng bày trên những cái kệ bắt mắt xinh đẹp.
Phong đi trước, đẩy cửa tiến vào bên trong cửa hàng.
Hơi lạnh từ máy điều hòa tỏa ra, khiến cho cái nóng ở bên ngoài nhanh chóng bị đẩy lùi.
‘Cửa hàng cao cấp có khác, không khí cũng thơm phức.’ Phong thầm nghĩ.
“Xin chào, hai em cần mua gì?” Một cô gái mặc đồng phục gọn gàng, bước đến nhìn Phong và Tiago, cười hỏi.
“Chào chị, bạn em muốn xem mẫu găng tay thủ môn bóng đá.” Phong vốn là người bán hàng ở chợ đêm, tiếp xúc qua không ít hạng người đã luyện thành thói quen giao tiếp bình tĩnh tự tin, lúc này không nhanh không chậm liếc nhìn qua bảng tên trước ngực của cô gái có in chữ ‘Mary’ nói.
Nói xong, nhìn qua, liền thấy Tiago đang bẽn lẽn xấu hổ, ấp a ấp úng, quả thật đem bí mật ‘nhà quê lên phố’ của hai đứa nó biểu hiện ra hết.
Mary nhìn thấy bộ dạng của Tiago, biết cậu bé này ngại ngùng, nói:
“Hai em theo chị qua bên này, phía bên chính là dòng găng tay Adidas Fingersave được sử dụng tại World Cup năm ngoái. Đây là phiên bản nâng cấp với cải tiến trong công nghệ. Bên trong vẫn như cũ có các thiết kế chống gập ngón tay khi cản phá bóng, cải thiện lực đấm bóng ra của thủ môn và hỗ trợ cho các ngón tay chắc chắn hơn khi bắt bóng."
“Các em nhìn đây, phiên bản mới ra mắt dùng cho World Cup này còn có thiết kế gọn nhẹ hơn, linh hoạt hơn. Thủ môn Oliver Kahn của đội tuyển Đức và Edwin van der Sar của đội tuyển Hà Lan đều là sử dụng mẫu này.”
Mary mỉm cười, lấy từ trên giá xuống hai cái găng tay mẫu, phân biệt đưa cho Phong và Tiago mỗi người một cái.
Phong cũng thử cầm lấy găng tay, xem xét mở rộng kiến thức.
Mà Tiago thì cầm lấy găng tay, âu yếm vuốt ve yêu thích không rời.
Vừa rồi nghe đến cái tên Edwin van der Sar, hai mắt Tiago tựa như có ánh sáng chớp động.
Phong nhìn thấy ánh mắt đó của Tiago, liền biết vị kia thủ môn huyền thoại Edwin van der Sar lại có thêm một fan cứng rồi, khỏi chạy.
“Mẫu này có hai màu, trắng và xanh dương. Công nghệ như nhau hoàn toàn, chỉ khác màu sắc mà thôi. Các em nghĩ sao?” Mary cười hỏi.
“Em…” Tiago đang định nói gì đó, liền bị Phong chặn lại, sau đó nhìn Mary cười nói:
“Tụi em muốn xem thêm mẫu giày rồi mới quyết định.”
“Đúng…đúng vậy, em muốn xem thêm giày.” Tiago gãi gãi đầu.
Mary liếc mắt có thâm ý nhìn Phong, sau đó gật đầu nói:
“Được, hai em qua đây.”
Cùng lúc này, trong một gian phòng gần đó, có hai người đang loay hoay ngồi thử giày, bên cạnh là một nhân viên nam mặc đồng phục đứng tư vấn.
“Hừ, chú giấu kỹ quá, anh không biết gì cả. Nếu không chỉ cần làm chút hoạt động, chú mày sẽ vào thẳng U17, cần phải khúm núm ở xó xỉnh khu huấn luyện đội B đó làm gì.” Người thanh niên chừng mười bảy mười tám tuổi, vóc người khỏe khoắn cân đối, tóc màu vàng nhạt cắt ngắn, gương mặt có vẻ khó chịu nhìn người thiếu niên nhỏ tuổi hơn gần đó trách mắng.
“Em muốn dùng thực lực bản thân tự đi lên.” Cậu thiếu niên nhỏ tuổi mặc dù vóc người cũng cao to, nhưng lúc này chẳng khác nào một đứa trẻ làm sai chuyện bị người lớn trách phạt, co ro cúm rúm.
“Thực lực bản thân? Mày nghĩ mày là ai, mày phải biết, đội B mỗi cuối khóa đều phải thi đấu với đội chính U17 thì mới tốt nghiệp. Nếu mày b·ị đ·ánh rớt thì không có cách nào lo liệu cho mày đâu, phải tìm câu lạc bộ mới đó.” Thanh niên lớn tuổi hừ lạnh.
Trong ánh mắt mang theo một tia tức giận.
Thiếu niên nhỏ tuổi rõ ràng thấy vẻ mặt này của gã, chỉ có thể giận mà không dám nói gì.
Người thanh niên lớn tuổi này là anh họ con bác hai của y. Bác hai của y là một vị quan chức nhỏ xíu, có chút quan hệ trong liên đoàn bóng đá Pháp, cho nên người này thường ngày tính cách rất là kiêu căng.
Bản thân y cũng tự nhận mình đã đủ kiêu căng tự cao tự đại do có cha là một doanh nhân nho nhỏ, nhưng gặp người anh họ này, y cũng phải lắc đầu tự nhận dưới màu.
Mẹ nó, nhìn cái mặt không ưa nổi.
Thiếu niên nhỏ tuổi thầm nghĩ.
“Được rồi, chốt hai đôi này và bốn đôi vớ, thêm một ít băng keo, năm chai xịt lạnh và ba quả bóng nữa.” Thanh niên lớn tuổi búng tay, nói ra.
Thiếu niên nhỏ tuổi nghe vậy thì tròn xoe mắt.
Quát đờ phắc, mua gì nhiều vậy, chẳng lẽ mày định mở đội bóng mini tại nhà hay sao?
Tiền này đều là do cha của nó chi ra, mà tiền của cha nó chẳng khác nào tiền của nó.
Xót đến mức ruột muốn xanh lên!
Chỉ có điều nó nghĩ đến thế lực của bác hai phía sau, sau này con đường tương lai trong bóng đá của nó sẽ có lúc cần phải nhờ một câu nói của người bác hai này, liền cố nặn ra nụ cười, nói:
“Anh, nếu đã mua đủ rồi chúng ta về đi.”
Nó không muốn ở lại cái động hút tiền này thêm phút giây nào nữa. Quá mức đau lòng.
“Ừ, sẵn tiện ghé qua phòng tập bên kia xem máy chạy bộ, nghe nói có mẫu mới ra.” Thanh niên lớn tuổi cười nói.
Làm cho thiếu niên nhỏ tuổi nghe xong, miệng giật giật như muốn sùi bọt mép.
Tháng trước vừa mua máy chạy bộ, tháng này lại mua. Thứ quỷ gì đây.
Lúc này, nhân viên bán hàng ở bên cạnh lại hoàn toàn không quan tâm đến biểu lộ cay đắng của thiếu niên nhỏ tuổi, một mực duy trì nụ cười.
Một đơn hàng này giá trị không nhỏ, trong đó hiển nhiên sẽ có tiền thưởng đến tay hắn, sao không vui cho được.
“Hừ…khố rách áo ôm.” Thanh niên lớn tuổi đứng bên quầy, đột nhiên nhìn thấy hai người thiếu niên khác đang đứng xem giày gần đó, nhìn quần áo và bộ dáng của hai người này, nhếch mép khinh miệt nói.
Thiếu niên nhỏ tuổi nghe câu nói này, đột nhiên cảm giác có chút quen thuộc, bước lên hai bước nhìn qua, liền thấy hai gương mặt quen thuộc đang ngồi loay hoay xem thử giày.
Ký ức đau đớn sau đýt hiện về, nó nuốt nước miếng một cái, theo bản năng muốn nói với anh của mình, nói gì cũng được, đừng nên nói câu này với cái thằng kia, hậu quả sẽ không tốt lắm đâu.
Nhưng nghĩ nghĩ, nó lại đem lời nói nuốt vào trong bụng, không dám nói.
Tính tình thằng anh họ của mình, nó biết rất rõ. Nếu nói ra, sẽ càng kích thích thú tính của nó thêm mà thôi. Tốt nhất là hai thằng kia đừng nhìn thấy mình.
Vừa nghĩ đến đây, trời xui đất khiến đã thấy hai thằng kia quay mặt nhìn về phía bên này.