Chưởng quầy có thể kiếm được bao nhiêu tiền một tháng?
Mãn Sơn ca từng tiết lộ, chủ nhân đã nói rằng chỉ cần là chưởng quầy của chi nhánh thì ngoài tiền công cố định, mỗi tháng còn có thể được chia một nửa tiền lời của cửa hàng, nếu làm lâu dài thì không chừng còn có thể được chia nhiều hơn, thậm chí hàng năm còn có tiền thưởng riêng!
Vậy nên, mặc dù bọn họ không thân thiết với Tống Anh nhưng ánh mắt nhìn Tống Anh lại như nhìn phụ mẫu tái sinh.
Cái "bánh nướng lớn" này quả thực do Tống Anh vẽ ra.
Tứ thúc nàng chỉ lấy một phần tiền lời mà bây giờ mỗi tháng kiếm được không dưới 50 lượng bạc.
Tống Mãn Sơn muốn kiếm được nhiều tiền hơn nữa, Tống Anh cũng như vậy, vì thế sớm muộn gì Tống Mãn Sơn cũng phải nhường lại vị trí chưởng quầy cho người khác.
Tống Anh nhìn Quan Lực Xương, đánh giá một phen, phát hiện ánh mắt của người này không kiêu căng, hẳn là người không tệ.
"Sau khi đưa 400 lượng cho ta, chắc hẳn cửa hàng không còn nhiều tiền đúng không?" Tống Anh cau mày.
Tháng đầu tiên cơ bản không kiếm được tiền, tất cả đều dùng để đắp vào những khoản còn thiếu, hơn nữa lúc đó cũng chưa có xà phòng, thu nhập hạn hẹp, sau Tết Trung thu, việc kinh doanh mới đột nhiên bùng nổ.
400 lượng này có lẽ là phần lớn vốn lưu động của cửa hàng.
"Chủ nhân yên tâm, Mãn Sơn ca nói cửa hàng vẫn còn có ít tiền, tuy không nhiều lắm nhưng cũng đủ dùng.
Chẳng qua hắn nói bên thành Dung thiếu người, nếu người muốn thuê thêm người thì tuyển nhiều một chút rồi chọn mấy người thành thật đưa tới thành Dung học việc." Quan Lực Xương đáp.
Nói tới đây, Quan Lực Xương hơi do dự.
Hắn ta biết ý của Mãn Sơn ca thật ra là để chủ nhân tự tìm mấy người đáng tin.
"Mãn Sơn ca nói lúc này cửa hàng mới phát triển, đều do mấy huynh đệ bọn ta cực cực khổ khổ dốc sức làm việc.
Nếu sau này người mới sắp xếp người của mình thì hơi chậm, sợ rằng đến lúc đó trong lòng các huynh đệ không phục." Quan Lực Xương nói.
Tống Anh đương nhiên hiểu rõ.
Những người làm công bây giờ đều có quan hệ thân thiết với Tống Mãn Sơn hơn.
Hiện tại, cửa hàng mới khai trương chưa được bao lâu, mọi người đều cảm kích nàng cho miếng cơm ăn, nhưng qua một thời gian dài thì sao?
Khó tránh việc thờ ơ, hơn nữa nàng đã lâu không xuất hiện, e rằng trong lòng người khác không có vị chủ nhân là nàng.
Tống Anh tin tưởng Tống Mãn Sơn nhưng cũng không thể đẩy hết tất cả mọi chuyện lên người Tống Mãn Sơn.
Thậm chí, nói câu khó nghe, lỡ như... sau này Tống Mãn Sơn qua đời, những người bên dưới sẽ nghe theo ai? Có thật lòng với vị chủ nhân là nàng không? Không chừng còn muốn kiếm chút hời để tới nơi khác làm việc.
Tất nhiên, khả năng tới nơi khác làm việc không quá cao, dù sao thì cũng chỉ có nàng và Tống Mãn Sơn biết công thức làm xà phòng.
"Ngươi trở về nói với Tứ thúc một tiếng, ta sẽ cẩn thận chọn người, có điều, người giỏi giang không dễ tìm, phải cho ta chút thời gian." Tống Anh trả lời.
Quan Lực Xương gật đầu.
"Bên Tiên Sắc Phường vẫn còn tích trữ ít hàng, chờ đến khi người mở cửa hàng mới sẽ lập tức cử người chuyển tới đây cho người." Trước khi đi, Quan Lực Xương bồi thêm một câu.
Thật ta hắn ta cũng tò mò, vì sao phải chuyển từ thành Dung tới đây chứ?
Chủ nhân cũng biết làm mà?
Sau đó, Mãn Sơn ca nói...
Chủ nhân lười.
Nếu nàng không lười thì đã không giao cửa hàng quan trọng như Tiên Sắc Phường cho hắn ta, nếu nàng không lười thì sẽ không có chuyện cửa hàng đã khai trương hai, ba tháng rồi mà mới tới xem hai lần.
Nhưng Quan Lực Xương nhìn cách bày trí của Hoắc gia, cảm thấy chủ nhân không phải người lười biếng mà?
Trong sân rõ ràng nuôi gà, vịt nhưng lại sạch sẽ tới mức có thể ngồi bệt dưới sân ăn cơm!
Lười chỗ nào?
Đương nhiên là bởi vì Quan Lực Xương không nhìn thấy Ngưu Đại Lực...
Trước đây, Tống Anh có quét dọn nhưng chỉ làm một lần mỗi sáng và tối.
Tuy chú trọng vệ sinh nhưng càng muốn khiến bản thân gà, vịt ngoan ngoãn hơn, phải biết "bảo vệ môi trường".
Thế nhưng, sau khi Ngưu Đại Lực đến đây, một là sợ bị đuổi đi, hai là nàng ấy cảm thấy Tống Anh là một đại yêu nên không dám lười biếng, ba là... bị chuyện thêu hoa tra tấn đến mức thương tích đầy mình, vì vậy, chỉ cần có thời gian rảnh, nàng ấy lập tức đi quét dọn để chứng tỏ bản thân.
Từ khi có Ngưu Đại Lực, gạch dưới chân cũng sắp soi gương được luôn rồi.