Bạn đang đọc truyện Đầu Xuân của tác giả Tui Phải Giảm Xuống Còn 40 Kg. Khi đó Trần Tịch quá nhỏ, căn bản không hiểu là có ý gì, chỉ nghe được từ "ngọt", vì thế cậu bé hưng phấn mở to hai mắt nhìn mẹ, giọng nói non nớt ngây thơ: "Ngọt! Kẹo kẹo!"
Vu Mộng Chi cưng chiều hôn khuôn mặt nhỏ nhắn của Trần Tịch, nhẹ giọng nói: "Con ngoan đang mọc răng, không thể ăn nhiều kẹo đâu, mẹ lấy cho con một cái, hôm nay ăn ngày mai không ăn nữa, được không con?" Trần Tịch không có khái niệm với ngày mai, nghe nói có một cái kẹo ăn, vui vẻ gật đầu cái rụp.