“Năng lượng thuộc tính thật nồng.”
Nhìn tinh cầu bao la đang dần hiện ra trước mắt, Lạc Nam cảm giác được Bá Đỉnh của mình đang kêu vang.
Nó cảm nhận được năng lượng thuộc tính mãnh liệt đến từ thế giới này.
Hành Giới, chính là thế giới chú trọng và đề cao việc tu luyện thuộc tính nhất trong hỗn độn.
“Thật ra Hành Giới mới là thích hợp nhất để tu luyện Bất Hủ Diễn Sinh Kinh.” Thần Huyền Huân cười nói:
“Đáng tiếc Hành Giới đã có chủ nhân, bằng không ngay từ đầu thiếp đã sắp xếp để chàng tiến vào Hành Giới thay vì Nguyên Giới.”
Lạc Nam khoé miệng co giật, bất mãn nói: “Đời ta không ngờ bị thê tử của mình dắt mũi dẫn đi.”
“Nói khó nghe như vậy?” Thần Huyền Huân không vui bĩu môi:
“Người ta tìm phương hướng thuận lợi nhất cho sự phát triển của chàng, kết quả bị chàng nói dắt mũi?”
Lạc Nam thầm nghĩ cũng đúng, nếu như không đến Nguyên Giới mà đến Hành Giới, vậy hắn chắc chắn không thể trưởng thành.
Bởi vì Hành Giới đã có chủ nhân chính là Nhật Nguyệt Thần Chủ từ trước, đây cũng là nhân vật chủ tu năng lượng thuộc tính, sợ rằng toàn bộ Dị Vật, Vĩnh Hằng Thuộc Tính, Đạo Thuộc Tính ở Hành Giới đều đã bị Nhật Nguyệt Thần Chủ và phe cánh của y thu thập hết rồi.
Người đến sau như hắn chỉ còn cái nịt.
Lúc đó Bất Hủ Diễn Sinh Kinh chỉ có thể khóc không ra nước mắt, không có thuộc tính lấy gì tụ đỉnh? Cũng đừng mong đột phá tu vi.
Nên việc Thần Huyền Huân an bài cho hắn đến một nơi có nhiều thuộc tính phân tán như Nguyên Giới đã là con đường thuận lợi nhất cho Bất Hủ Diễn Sinh Kinh rồi.
Về phần làm quân cờ? thử hỏi thế gian này có ai không phải con cờ nằm trong tay kẻ bề trên?
Thật ra khi ngươi là một sinh linh nhỏ yếu, việc trở thành quân cờ trên bàn cờ của đại năng là chuyện không thể tránh được.
Muốn không trở thành quân cờ chỉ có ba cách.
Cách đầu tiên, ngươi chết và không còn tồn tại.
Cách thứ hai, ngươi chỉ là kẻ yếu ớt, vô dụng đến mức không đủ tư cách bị xem là cờ, dù cho chỉ là một con chốt thí.
Cách cuối cùng và cũng là cách khó khăn nhất, đó là cố gắng thoát khỏi số phận quân cờ, có được địa vị sánh ngang, hoặc vượt lên cả người đánh cờ.
Lạc Nam từ số phận quân cờ trở thành lão công của người đánh cờ, khiến người đánh cờ rên rỉ sung sướng dưới thân mình, hắn cảm thấy mình đã rất lợi hại.
Không quan trọng quá trình, chỉ quan trọng kết quả.
Hắn đã thoát khỏi phạm vi bàn cờ và đang cố gắng trở thành kẻ chơi cờ mạnh nhất.
Hành trình đó có lẽ sẽ còn rất xa. ..
“Đang suy nghĩ gì thế?” Thần Huyền Huân thấy hắn suy tư liền hỏi.
“Nghĩ rằng thật may mắn khi gặp được nàng.” Lạc Nam cười.
“Thấy chàng thành thật như vậy, hôm nay thiếp cho chàng một tin mừng.” Thần Huyền Huân nháy mắt nói.
“Tin mừng gì?” Lạc Nam hứng thú.
Thần Huyền Huân nở nụ cười bí hiểm, phất nhẹ bàn tay.
Chỉ thấy trước mặt hiện ra một khung cảnh.
Lạc Nam toàn thân rung mạnh, hốc mắt ửng đỏ.
Có thể khiến tâm cảnh như hắn kích động như vậy, cảnh tượng đang được chiếu ra này thật sự đã hung hăng đánh sâu vào chỗ sâu xa nhất trong lòng hắn.
Trong ngôi nhà gỗ nhỏ, bom đạn loạn lạc, ánh lửa ngút trời bao trùm một thiếu niên non nớt và một lão giả diện mục chính trực.
Thiếu niên bị ánh lửa cuốn đi, linh hồn được một luồng ánh sáng màu đồng cổ bao phủ xuyên qua thời không.
Lão giả cũng được chính luồng sáng đó bao bọc cả cơ thể và linh hồn, an toàn dịch chuyển đến một nơi khác.
Mà chính cổ lực lượng đó cũng ban cho lão giả tu vi sánh ngang với Trúc Cơ Kỳ, chẳng những tuổi thọ gia tăng mà ngay cả thực lực cũng viễn siêu nhân loại.
“Thế na. ..” Thần Huyền Huân còn chưa kịp nói dứt câu, bờ môi mềm mại đã bị khoá chặt.
Lạc Nam ôm siết lấy nàng hôn ngấu nghiến, môi lưỡi hoạt động hết công sức như muốn đem nàng hoà tan.
Hắn muốn thông qua nụ hôn để thể hiện lòng cảm kích đối với nàng, thể hiện tình yêu của mình đối với nàng.
Linh hồn thiếu niên được nàng cứu đi chính là hắn, lão giả được nàng cứu sống và ban phát tu vi chính là nghĩa phụ của hắn.
Với tu vi như thế, nghĩa phụ chẳng những có thể sống thật lâu, mà còn có thể dẹp bỏ mọi cường quyền gian ác xung quanh ông.
Không có nghĩa phụ sẽ không có Lạc Nam, hắn đã nhiều lần muốn hỏi nhưng không dám, sợ câu trả lời sẽ khiến mình thất vọng.
Nhưng chưa từng, Thần Huyền Huân chưa từng khiến hắn phải thất vọng hay tiếc nuối bất cứ điều gì cả.
Mọi việc nàng đều lo nghĩ cho hắn, sắp xếp chu toàn tất cả.
Còn gì vui sướng hơn nữa đây?
Hôn đến mức môi nàng sưng đỏ, Lạc Nam mới lưu tuyến tách rời, ôn nhu nói:
“Ta thiếu nợ nàng quá nhiều.”
“Không, ý đồ ban đầu của thiếp không cao thượng như chàng nghĩ.” Thần Huyền Huân áy náy vuốt ve nước mắt của hắn, nhỏ giọng nói:
“Lúc đó thiếp chỉ muốn bồi dưỡng chàng để đoạt xác chàng, vậy nên cứu nghĩa phụ của chàng như một loại báo đáp để giảm bớt áy náy trong lòng mà thôi.”
Lạc Nam lắc đầu cười mãn nguyện: “Đổi lại là người khác, họ sẽ cần báo đáp cho một con kiến hôi sao?”
Thần Huyền Huân của hắn tuy rằng là một yêu nữ nhưng cũng là yêu nữ thiện lương nhất.
Một nữ nhân như vậy, chỉ vì thành công tu luyện Bất Hủ Diễn Sinh Kinh tầng cao nhất mà bị vô số kẻ nhắm vào, cuối cùng còn diệt đi chủng tộc của nàng.
Lạc Nam sẽ không bao giờ tha thứ cho hành vi đó, bọn chúng phải trả giá thật đắt.
Cảm nhận được tâm ý của nam nhân, nàng không nói chỉ, chỉ khẽ tựa đầu vào lòng hắn.
Đế Lạc vẫn tĩnh toạ hấp thụ Đạo Xu ở một bên, tranh thủ khôi phục lực lượng.
Bởi vì nàng biết chiến đấu vẫn chưa kết thúc.
Siêu Nhiên Sơn Cốc là Siêu Thần Bảo Trung Kỳ, thế nên chỉ cần nó cố ý che đậy khí tức, dưới Siêu Thần hầu như không ai cảm nhận được sự tồn tại của nó.
Lạc Nam cũng không vội liên lạc với Cổ Nguyệt Cơ, ngược lại hắn cùng với các thê tử đang ở bên cạnh ngắm nhìn cảnh sắc của thế giới này.
Mỗi thế giới đều là một quang cảnh riêng, một sự đặc biệt riêng của chúng.
Xét về tổng thể, Hành Giới to lớn hơn Nguyên Giới, năng lượng thuộc tính nồng đậm hơn, Quy Tắc Chi Lực phong phú hơn.
Nguyên nhân cũng rất đơn giản, không phải vì Hành Giới có được Siêu Thần Cường Giả. .. mà bởi vì nó là một khối thống nhất, không bị phân tách như Nguyên Giới.
Nguyên Giới bị phân tách thành Ngũ Châu Tứ Vực và Đạo Giới, chất lượng tu sĩ bên cao bên thấp, mất cân bằng nghiêm trọng.
Trong khi đó Hành Giới nhìn đâu cũng dễ dàng phát hiện tồn tại Đạo Cảnh, thế giới phát triển ổn định, tu sĩ cũng có không gian trưởng thành, rất hiếm thấy trường hợp tu sĩ già nua nhưng tu vi không theo kịp tuổi thọ.
“Nhìn Hành Giới như thế này, ta chợt nhớ lại khung cảnh Nguyên Giới thời thượng cổ.” Đế Lạc thở dài:
“Đã từng bách đạo nở rộ, thiên tài như mây, huyết mạch và thể chất đặc biệt cũng chẳng phải hiếm lạ.”
Nàng không ngờ kể từ khi mình bị giam cầm, Nguyên Giới lại suy tàn đến thế.
Lạc Nam trầm mặc, hành vi của Đạo Vực và Đạo Quốc thật sự đáng giận, nhưng nếu không có sự tham lam và ích kỷ của bọn hắn, Hỗn Độn Minh Chủ đã có được Thế Giới Bản Nguyên từ lâu.
Những chuyện như thế này thật sự không thể nói đúng hay sai, tất cả đều do vận mệnh đã an bài như vậy.
“Ta sẽ khôi phục Nguyên Giới, khiến thế giới này trở thành đệ nhất trong vũ trụ.”
Lạc Nam hào tình vạn trượng nói.
Tốc độ của Siêu Nhiên Sơn Cốc cực nhanh, không mất quá nhiều thời gian đã lượn quanh một vùng Hành Giới.
Mà theo Lạc Nam tìm hiểu được, Hành Giới hiện tại do hai thế lực lớn đối đầu, khá giống hai liên minh ở Nguyên Giới.
Hàn Nguyệt Cung và Hoả Dương Điện.
Trong đó Hàn Nguyệt Cung đương nhiên là thế lực của Cổ Nguyệt Cơ, còn Hoả Dương Điện là thế lực thuộc về tỷ tỷ Cổ Nhật Cơ của nàng.
Toàn bộ thế lực, đạo thống ở Hành Giới cũng chia làm hai phe, một phe đầu quân cho Hàn Nguyệt Cung, phe còn lại dưới trướng Hoả Dương Điện, không có bất cứ thế nào làm dám duy trì trung lập.
Hành Giới tạm chia làm hai.
Khác với những thế giới khác tranh nhau làm chủ thế giới, thì tại Hành Giới. .. phe thất bại sẽ phải toạ trấn Hành Giới, kẻ chiến thắng được bước vào sân khấu huyền thoại, nơi vô vàn cường giả hướng tới, nơi có thể chôn vùi giấc mộng của những đại năng đã từng kinh tài tuyệt diễm.
Loạn Phàm, Vạn Yêu Chi Chủ, Khinh Thế Đao Thần. ..
Dựa theo giao kèo của Lạc Nam với Cổ Nguyệt Cơ, lần này thu phục Kiến Mộc Thần Thụ ắt hẳn việc xung đột với phe cánh của Hoả Dương Điện là điều khó tránh khỏi.
“Đi thôi, chúng ta đến Hàn Nguyệt Cung.”
. ..
Đây là một thế giới rét lạnh, nhiệt độ thấp đến mức đủ để đống băng cả máu huyết, Nguyên Lực của tu sĩ bên dưới Đại Đạo Cảnh.
Bầu trời và cả không gian đều kết thành từng mảnh băng mỏng, tuyết trắng đầy trời rơi xuống mặt đất tạo thành một vùng trắng xoá vô tận đúng với tên gọi của nó.
Băng Thiên Tuyết Địa.
Ở giữa Băng Thiên Tuyết Địa là dãy băng sơn ẩn trong mây trắng, hoa tuyết tung bay, cảnh tượng như thần thoại.
Trên đỉnh của ngọn núi băng cao nhất tồn tại một toà cung điện trong suốt như thuỷ tinh, cao quý dưới ánh trăng khuyết treo lơ lửng.
Nhìn Hàn Nguyệt Cung, Lạc Nam lại nhớ đến Quảng Hàn Cung của Thường Nga năm đó.
Có những nét tương đồng, là thiên đường của băng hệ tu sĩ, nếu như chúng nữ Tuyết Mộng, Thường Nga, Lăng Ba, Cơ Nhã và Cơ Băng tu luyện ở nơi này, chắc chắn sẽ càng nhanh tiến bộ.
Vừa mới tiếp cận cung điện, một thanh âm uy nghiêm vang lên:
“Kẻ nào?”
Phần phật.
Óng tay áo tung bay, Cổ Nguyệt Cơ thanh lãnh như trích tiên không nhiễm bụi trần lập tức xuất hiện.
“Vậy mà cảm ứng được, cảm giác của cô nương không tệ.”
Lạc Nam ngoài ý muốn lên tiếng, xem ra ở tại nơi này Cổ Nguyệt Cơ có thủ đoạn đặc biệt, ngay cả Siêu Thần Bảo cũng không thể che giấu được nàng.
Hắn và Đế Lạc từ trong Siêu Nhiên Sơn Cốc bước ra, vẫn che giấu dung mạo.
“Nhị vị đạo hữu đến sao không nói với ta trước một tiếng để nghênh đón chu toàn?” Cổ Nguyệt Cơ thoáng thất thần.
Nàng đã nhận được tin tức người nam nhân này tiêu diệt phân thân Siêu Thần bằng chính sức mình, thủ đoạn thật quá kinh khủng.
Tuy rằng không tận mắt chứng kiến, nhưng Lưu Ảnh Ngọc ghi lại cảnh tượng đó đã lan tràn sang khá nhiều đại thế giới.
“Thân phận của ta nhạy cảm, càng ít người biết càng tốt.” Lạc Nam thản nhiên đáp:
“Không cần đánh trống khua chiên.”
“Đạo hữu nói phải.” Cổ Nguyệt Cơ làm động tác mời:
“Mời hai vị vào cung.”
Thấy Đế Lạc và Lạc Nam đã tiến vào, Cổ Nguyệt Cơ uy nghiêm hạ lệnh, thanh âm vang vảng khắp nơi:
“Trong những ngày tới, khi chưa có sự cho phép của ta, không một ai được đến gần Hàn Nguyệt Cung nửa bước.”
. ..
Ngay khi mệnh lệnh của Cổ Nguyệt Cơ được ban ra thì ở một nơi hoả diễm thiêu đốt thương khung, thảo nguyên vô tận bùng cháy, nhiệt độ đủ để thiêu cháy cơ thể của cả những Thể Tu cao cấp.
Một đại điện đen kịch ngự trị giữa vầng thái dương khổng lồ.
Nơi này là Liệt Hoả Liệu Nguyên, mang hoàn cảnh đối lập hoàn toàn so với Băng Thiên Tuyết Địa.
Hoả Dương Điện toạ trấn giữa Liệt Hoả Liệu Nguyên, vạn hoả nịnh nọt nhảy múa xung quanh.
“Bẩm Điện Chủ, Cổ Nguyệt Cơ vừa ra lệnh không một ai được tiến vào Hàn Nguyệt Cung khi chưa có sự đồng ý của nàng.” Một vị trưởng lão gấp gáp bẩm báo.
Hai thế lực luôn đấu đầu, tai mắt khắp nơi, chỉ cần nhất cử nhất động bên phía đối thủ, phía còn lại sẽ không khó để biết được.
“Ra vẻ thần bí như vậy, muội muội này của ta rốt cuộc muốn làm gì đây?” Ngồi giữa chính điện, Cổ Nhật Cơ lười biếng tựa lưng vào bảo toạ hiển lộ những đường cong nóng bỏng.
Cẩn thận suy nghĩ một phen, lần này cục diện ở mảnh vỡ Chung Cực tương đối hỗn loạn, hình như muội muội kết giao được vài vị cường giả lợi hại, trong đó có người còn giết cả Tàn Lãnh Thiên dẫn đến phân thân Siêu Thần của Tàn Lãnh Khốc hàng lâm, việc này trước khi rời đi nàng đã kịp nhìn thấy.
Bất quá Cổ Nhật Cơ không biết thân phận của những cường giả kia, mà dù có biết thì nàng cũng không tiết lộ.
Bởi vì thái độ của Tàn Lãnh Thiên thật sự khiến người ta chán ghét, nàng ước gì hắn chết càng sớm càng tốt.
Nhưng nàng cũng không phải kẻ ngốc, Cổ Nguyệt Cơ đã hành động bất thường như vậy chắc chắn là có ý đồ nào đó.
Thế cân bằng của Hành Giới đã kéo dài quá lâu, cũng nên đến thời điểm định đoạt.
Mà tại Hành Giới, thứ duy nhất có thể nhanh chóng phân ra thắng bại giữa hai người chính là Kiến Mộc Thần Thụ.
Nghĩ đến đây, Cổ Nhật Cơ hạ lệnh: “Giám thị nhất cử nhất động xung quanh Kiến Mộc Thần Thụ cho ta!”
“Tuân lệnh!” Trưởng lão cung kính rời đi.
Ngồi một mình giữa đại điện, Cổ Nhật Cơ lấy ra một khối lệnh bài truyền âm, Thần Lực truyền vào.
“Muội muội ngoan, tỷ tỷ linh cảm ngày hai ta toàn diện khai chiến sắp đến rồi.”
. ..