Màng đêm bao la không nhìn thấy điểm cuối, một thân ảnh trong tà áo choàng lặng lẽ bước đi.
Động tác của hắn nhìn qua rất chậm nhưng cứ một bước chân đạp ra, hỗn độn xung quanh đã hình thành lực đẩy hỗ trợ hắn bắn về phía trước, bỏ lại trùng trùng điệp điệp khoảng không ở phía sau.
Có thể nắm giữ hỗn độn đến mức đăng phong tạo cực như vậy, thân ảnh này không ngoài ai khác chính là Hỗn Độn Minh Chủ - Hỗn Vô Cực.
Hỗn Vô Cực tạm thời rời khỏi Hỗn Độn Liên Minh, đây là tin tức tuyệt mật mà ngay cả những người thân cận nhất bên cạnh như Hỗn Độn Thần Lão cũng không hề hay biết.
Có thể thấy đối với Hỗn Vô Cực, chuyến đi này quan trọng đến mức nào.
Quy tắc chi lực của hắn đang tràn lan và khuếch tán không ngừng, cố gắng dò xét.
Tại hỗn độn, lực lượng của Hỗn Vô Cực vĩnh viễn cũng không cạn kiệt, mà quy tắc của hắn có thể mở rộng không giới hạn, chỉ cần đừng vô ý trêu vào những tồn tại không nên trêu là ổn thoả.
Một năm trôi qua, Hỗn Vô Cực cứ đi, cứ đi như thế chưa từng dừng lại.
Rốt cuộc từ phía xa xăm, lại có những luồng quy tắc ở nơi khác lặng lẽ tiến đến.
Trong khoảnh khắc đó, toàn thân Hỗn Vô Cực chấn động, Hỗn Độn Quy Tắc của hắn lập tức bắn về phía những luồng quy tắc kia.
Hai loại Quy Tắc như nam châm khác cực tìm thấy nhau, mãnh liệt hút lấy nhau.
Thì ra chúng nó đều là Hỗn Độn Quy Tắc, có cùng một loại bản chất.
“Tam ca, rốt cuộc tìm được ngươi.” Hỗn Vô Cực kích động truyền âm.
“Lão tứ, thật sự là ngươi sao?” Thanh âm từ phía xa xăm hồi đáp, mang theo vẻ khó tin.
“Còn ai khác ngoài đệ?” Hỗn Vô Cực cười ha hả:
“Năm huynh đệ chúng ta bị bức đến bước đường cùng, cứ tưởng tất cả đã chết, không ngờ có một ngày đệ cảm ứng được ngươi triệu hoán, tam ca xem ra chỉ cách Siêu Thần Cảnh nửa bước.”
Từ quy tắc của đối phương, Hỗn Vô Cực cảm giác được thực lực của tam ca đã vượt qua mình.
Lão tam bên trong Hỗn Độn Ngũ Quái - Hỗn Phích Lịch.
“Hừ, nếu không phải thực lực ta tiến bộ, làm sao có thể mơ mơ hồ hồ phát tín hiệu để ngươi tìm đến?” Hỗn Phích Lịch cách không truyền âm, giọng điệu tiếc hận:
“Nhưng nói là cơ duyên cũng không đúng, tranh đoạt Thế Giới Bản Nguyên tưởng chừng sắp thành công, nào ngờ trong thời khắc mấu chốt lại có những kẻ chen vào, cướp mất một nửa của ta.”
“Xem ra cơ duyên của tam ca cũng không tệ.” Hỗn Vô Cực nhếch mép:
“Là thế giới nào?”
“Tinh Giới!” Thanh âm kia đáp.
“Làm sao có thể?” Hỗn Vô Cực không dám tin quát lên:
“Tinh Giới là một trong những thế giới mạnh nhất tại 3000 thế giới, Giới Chủ của nó chính là Thiên Địa Tinh Chủ, ở trong hàng ngũ Siêu Thần cũng là vang danh bát phương, ngay cả năm người chúng ta liên hợp cũng không phải đối thủ.”
“Đúng thế.” Hỗn Phích Lịch gật đầu tán thành, nhưng lại thở dài nói:
“Ban đầu ta trọng thương rơi xuống Tinh Giới, thực lực chỉ còn ở mức Thánh Hoàng, chật vật sinh tồn như một tên ăn mày, từng bước từng bước cố gắng leo lên, ý định sau khi đạt đến Thần Đạo sẽ tìm cách đến thế giới khác chưa có Siêu Thần mà chiếm hữu.”
“Nào ngờ ba ngàn năm trước ông trời cho ta cơ hội, Thế Giới Bản Nguyên của Tinh Giới bất chợt quay về, mà thế lực mạnh nhất Tinh Giới là Viễn Cổ Tinh Môn cũng lâm vào suy tàn, bị khắp nơi xâu xé.”
“Tinh Giới từ đó lâm vào chiến loạn, cơ hội cướp đoạt Thế Giới Bản Nguyên lại mở ra.”
Hỗn Vô Cực nghe vậy rùng mình, thanh âm kích động nói:
“Thế Giới Bản Nguyên quay về chứng tỏ chủ nhân của nó là Thiên Địa Tinh Chủ đã ngã xuống.”
Bất quá nghĩ lại ngay cả tồn tại Bất Hủ cũng có thể ngã xuống, vậy Thiên Địa Tinh Chủ vẫn lạc cũng chẳng phải chuyện gì hiếm lạ.
Tuy là một trong những Siêu Thần mạnh nhất, nhưng Thiên Địa Tinh Chủ cũng đâu phải vô địch.
“Đúng vậy, Viễn Cổ Tinh Môn vốn là thế lực mạnh nhất ở Tinh Giới do Thiên Địa Tinh Chủ sáng lập, nhưng khi y ngã xuống, những đại năng kế thừa Siêu Thần Huyết Thống của y tại Viễn Cổ Tinh Môn cũng bị phản phệ nặng nề, như rắn mất đầu, từ đó bị các đại thế giới hùng mạnh khác vây giết.” Hỗn Phích Lịch đáp:
“Trong lúc chiến loạn ta lại vừa khôi phục thực lực Thần Đạo Viên Mãn, lẽ ra đã có thể thừa cơ ngư ông đắc lợi, chiếm Thế Giới Bản Nguyên đột phá Siêu Thần.”
“Thế tại sao ngươi thất bại?” Hỗn Vô Cực sốt ruột và tiếc hận.
Nếu như Hỗn Phích Lịch thành công, như vậy hắn đã có được Tam Ca là Siêu Thần làm chỗ dựa, độc chiếm Nguyên Giới chẳng phải dễ như trở bàn tay?
Đến lúc đó tiểu súc sinh Lạc Nam chỉ là con kiến, mà nữ nhân Vân Tiêu kia có thể bắt về làm nô lệ, ngày đêm ngược đãi nàng.
“Aizzz. ..” Hỗn Phích Lịch thở dài, thanh âm mang theo vẻ tán thán nói:
“Thiên Địa Tinh Chủ không phải đèn cạn dầu, mặc dù y đã ngã xuống nhưng còn chuẩn bị hậu chiêu.”
“Năng lực bá đạo nhất của Thiên Địa Tinh Chủ chính là Nhất Bách Bát Chiếu Mệnh Thần Tinh, ứng với thủ đoạn đa đạng của 36 Thiên Cang Tinh và 72 Địa Sát Tinh.”
“Y đem 36 Thiên Cang Tinh Mệnh và 72 Địa Sát Tinh Mệnh ban cho 108 vị Tinh Thần Chi Nữ, giúp các nàng kế thừa sức mạnh.”
“Ngay khi Viễn Cổ Tinh Môn huỷ diệt, Thế Giới Bản Nguyên của Tinh Giới đang được ta luyện hoá, 108 vị Tinh Thần Chi Nữ hàng lâm mà đến.”
“Thực lực của các nàng khi liên thủ tiệm cận Siêu Thần, đánh cho ta xém chút vạn kiếp bất phục, phải ói một nửa Thế Giới Bản Nguyên ra.”
“Kết quả thế nào?” Hỗn Vô Cực gấp gáp hỏi.
“May mắn đại năng của các giới khác cũng ngấp nghé Tinh Giới, bọn chúng phát động Siêu Thần Huyết Thống, thỉnh Siêu Thần Hình Chiếu hợp lực vây giết 108 Tinh Thần Chi Nữ.” Hỗn Phích Lịch hồi đáp:
“Ta nhân cơ hội đó đã trốn đi, thương thế còn chưa bình phục, kết quả ở Tinh Giới cũng chưa biết ra sao.”
“Ngươi đang ở đâu?” Hỗn Vô Cực hít sâu một hơi:
“Ta đến đón ngươi!”
. ..
Cùng lúc đó tại Nguyên Giới.
Bá Chủ Chi Thành hậu viện.
Oe oe oe oe. ..
Tiếng khóc thanh thuý nức nở của trẻ con vang lên khiến chúng nữ vểnh tai.
Yêu Mị Uyển đang gấp gáp đi qua đi lại thở phào một hơi nhẹ nhõm, vừa bực mình vừa buồn cười nói:
“Đứa nhỏ này rốt cuộc cũng chịu chui ra.”
Chúng nữ nhìn nhau vui vẻ, sau đó kéo nhau tiến vào trong phòng.
Chỉ thấy mỹ phụ nhân Yêu Chỉ Hân có chút hư nhược nằm trên giường, làn da hơi nhợt nhạt, bờ môi đỏ thắm ngày thường đã hơi tái đi, khiến người ta muốn ôm vào trong lòng.
Mà nằm ở trong lòng nàng chính là một bé gái phấn điêu ngọc trác, hai mắt lanh lợi, môi hồng nhỏ xinh, làn da trắng nõn như búp bê sứ.
“Thật là tiểu thiên sứ, đáng yêu nha.” Diễm Điệp Tình tán thưởng nói.
“Đứa bé này cũng gần năm tuổi rồi mới chui khỏi bụng mẹ.” Thái Trưởng Lão Đạo Yêu Thần Cung cười hiền từ, bế lấy bé gái từ chỗ Yêu Chỉ Hân lên cưng nựng mắng:
“Xú nha đầu, quậy như vậy hại mẫu thân ngươi đau đớn.”
Mấy năm qua nhiều lần Yêu Chỉ Hân có dấu hiệu muốn hạ sinh, nhưng chẳng biết vì sao đứa bé gái này cứ ở lỳ trong bụng nàng, không chịu chui ra.
Yêu Chỉ Hân cũng vì yêu thương nữ nhi, không nỡ dùng biện pháp mạnh, cứ đỉnh lấy bụng bầu càng lúc càng lớn.
Nghe Thái Trưởng Lão mắng mình, đứa bé cực kỳ lanh lợi khóc lớn hơn nữa, non nớt nói:
“Ta muốn chờ baba về, ta muốn baba là người đầu tiên nhìn thấy ta khi sinh ra.”
Dường như bất mãn vì không được thấy Lạc Nam, đứa bé tiếp tục khóc lóc.
Chúng nữ đưa mắt nhìn nhau, không nghĩ đến nguyên nhân lại là như vậy.
Phu quân nhà mình vậy mà rất biết cách lấy lòng tiểu nữ nhi nha.
Yêu Chỉ Hân biểu lộ phức tạp, cắn cắn bờ môi nói:
“Baba ngươi trước khi rời đi đã đến chào tạm biệt, còn nói không thể trở về ngày ngươi chào đời, quên rồi sao?”
“Ta không muốn.” Bé gái vẫn khóc, đòi hỏi Lạc Nam cho bằng được.
Lạc Thiên Ý rất có kinh nghiệm, chống nạnh quát lên:
“Baba không thích trẻ con khóc nhè, ngươi tiếp tục khóc tỷ tỷ sẽ mách hắn.”
“Đúng đó, mẫu thân ta cũng không thích ta khóc nhè đâu.” Phụng Tiểu Dương vài tuổi đầu được Phụng Tiểu Thất ôm trong lòng ứng tiếng.
Nghe thấy như vậy, quả nhiên đứa bé lập tức ngậm miệng, hai mắt tràn đầy uỷ khuất.
Nhìn thấy nàng đáng yêu hiểu chuyện như vậy, chúng nữ đều vô cùng sủng ái, thay nhau bế bồng nàng.
Trẻ con dễ dụ dỗ, được các dì Tiêu Thanh Tuyền, Đan Mộng Cơ dùng đan dược ngon ngọt cho ăn là cười tít cả mắt, quên cả chuyện baba rồi.
“Lanh lợi như tiểu yêu nữ, vậy đặt tên là Yêu Nhi đi!” Thái Thượng Trưởng Lão đề nghị.
“Tên rất tốt.” Yêu Chỉ Hân nở nụ cười đầy mẫu tính.
Yêu Mị Uyển cũng cảm thấy không có vấn đề gì.
“Tốt tốt nha.” Đứa bé vỗ tay cười khúc khích:
“Ta là Lạc Yêu Nhi.”
“Là Yêu Nhi.” Thái Trưởng Lão nhắc lại.
Yêu chính là họ của mẫu thân nàng, đứa bé này lại còn nhớ cả họ của baba nó.
Rõ ràng thời điểm Lạc Nam đến vuốt ve và trò chuyện với bụng của Yêu Chỉ Hân mang lại hiệu quả.
“Không muốn, người ta là Lạc Yêu Nhi, hức hức. ..” Nó tiếp tục khóc, phải theo họ của Lạc Nam mới nguyện ý.
“Thôi được rồi, dù sao hắn cũng thương ngươi như vậy.” Yêu Chỉ Hân thở dài, áy náy nhìn Yên Nhược Tuyết chúng nữ hỏi:
“Các vị cho phép chứ?”
Dù sao thì nàng và Lạc Nam chỉ có danh nghĩa, không có phu thê chi thực, mà Yêu Nhi cũng không phải huyết mạch thật sự của hắn.
Yêu Chỉ Hân sợ các thê tử của hắn sẽ phản đối.
“Tiểu Yêu Nhi đáng yêu như thế, có gì mà không được?” Yên Nhược Tuyết ôn nhu nở nụ cười:
“Từ giờ Lạc Gia Công Chúa sẽ có thêm Lạc Yêu Nhi.”
“Đúng, đến bà ôm nào!” Ninh Vô Song vô cùng vui vẻ bế lấy Lạc Yêu Nhi, lại vô thức liếc mắt sang các con dâu, ý bảo các nàng phải tranh thủ kiếm cho mình một đứa.
Chúng nữ chỉ biết nhìn nhau cười khổ, chuyện như thế sao có thể cưỡng cầu?
. ..