“Cút cho bổn toạ!”
Tàn Lãnh Khốc thịnh nộ, ánh mắt khoá chặt luồng sức mạnh huỷ diệt do lao ngục bắn đến, hai tay cấp tốc kết ấn.
Siêu Thần Lực và Quy Tắc hội tụ, cố gắng vận chuyển công pháp cướp đoạt Nguyên Khí bốn phương, tạo thành một lớp màn chắn tầng tầng lớp lớp phòng ngự trước mặt.
Hiển nhiên Tàn Lãnh Khốc cũng thừa hiểu cậy vào sức mạnh tấn công lại cũng chẳng được lợi ích gì, chi bằng cố gắng phòng ngự để giảm thiểu tổn thương nhiều nhất có thể.
Chỉ cần giữ được mạng, với khả năng phục hồi của hắn vẫn có thể vô địch tại mảnh vỡ này.
Nhưng hắn không hề biết rằng, ngay khi hắn đang thi triển thủ đoạn phòng ngự thì Lạc Nam cũng đang phát động vũ kỹ.
Thông qua Thiên Địa Hợp Hoan Kinh mượn lấy toàn bộ sức mạnh của Đế Lạc, Lạc Nam thả người lên thiên không.
Song thủ giang rộng nâng lên bầu trời, hai mắt nghiêm nghị.
Khoảnh khắc đó, Bá Thần Lực và Bất Hủ Thần Văn điên cuồng hoà quyện vào nhau, thoát ly khỏi cơ thể Lạc Nam xông thẳng lên không trung.
ONG.
Như có tiếng trống từ thời thượng cổ thức tỉnh, Bá Thần Lực ngưng tụ thành một cái trống khổng lồ với 21 loại thuộc tính cuồng nộ ẩn chứa bên trong, Bất Hủ Thần Văn như những luồng hoa văn huyền bí, xưa cũ khảm nạm xung quanh thân trống, dồn nén lực lượng.
“Nhìn kìa, đó là thứ gì?”
“Pháp bảo sao? Chưa từng nghe qua.”
“Ta cảm giác được chuyện chẳng lành.”
Tu sĩ khắp nơi đang chú ý ngơ ngác nhìn lên bầu trời, cái trống khủng bố đã ngự trị giữa thiên không, khí tức mà nó toả ra khiến tâm linh bọn hắn cũng phải run lẩy bẩy.
Mặc dù không biết cái trống đó rốt cuộc là thứ gì, nhưng bằng vào trực giác của đại năng, bọn hắn vẫn chủ động thi triển các thủ đoạn phòng ngự dù ở cách nó rất xa.
Cái trống càng lúc càng lớn, có hai mặt trước và sau, mặt trước đang hướng thẳng về vị trí của Tàn Lãnh Khốc.
Chỉ chờ đợi khoảnh khắc này, Lạc Nam ánh mắt quyết liệt:
“Nhân Tướng Hợp Nhất!”
RỐNG.
Vạn Cổ Bá Tướng sừng sững hiện thân, Bá Đỉnh nâng lên trong tay.
Hắn và Vạn Cổ Bá Tướng dung hợp thành một, cơ thể cấp tốc biến lớn.
Bá Đỉnh siết chặt, bên trên thân đỉnh là Bỉ Ngạn Hoa nở rộ, ba vạn hành tinh dồn nén sức mạnh, tất cả các loại Thế dung hợp vào.
RĂNG RẮC.
Ở phía không xa, lớp màn phòng ngự của Tàn Lãnh Khốc chịu không thấu trước luồng sức mạnh kinh khủng từ Siêu Thần Phù Chú cuồng bắn, màn chắn sụp đổ, cơ thể của hắn bị oanh tạc như diều đứt dây bay thẳng ra ngoài.
Một nửa cơ thể và linh hồn tổn thương nghiêm trọng, Tàn Lãnh Khốc thở phào nhẹ nhõm vì vẫn còn sống sót.
Hắn có thể phục hồi rất nhanh.
Nhưng mà ngay sau đó, vẻ nhẹ nhõm trên khuôn mặt hắn bỗng dưng biến mất, thay vào đó là sự khiếp hãi tột đỉnh.
Hắn lại cảm thấy nguy cơ trí mạng từ một nơi nào đó, lập tức quay đầu nhìn sang.
Trong ánh mắt của hắn, cái trống toạ lạc giữa thương khung, còn chưa có bất cứ động thái nào nhưng uy áp từ nó toả ra lại khiến không gian cứng cáp của mảnh vỡ Chung Cực cũng phải rạn vỡ.
“Siêu Thần Vũ Kỹ?” Tàn Lãnh Khốc trợn mắt há hốc mồm.
Quá mức hoang đường, Thần Đạo Cảnh làm sao thi triển được Siêu Thần Vũ Kỹ?
“Chính là thời khắc này!” Lạc Nam nội tâm gào thét:
“Bất Hủ Diệt Thần Cổ!”
Không cho mục tiêu bất cứ cơ hội phản ứng nào, Vạn Cổ Bá Tướng hai tay cầm Bá Đỉnh cuồng bạo nện thẳng vào mặt trống từ phía sau.
Như một vị thần cổ xưa khai trận, tuyên chiến với các vị thần, Đỉnh làm dùi trống.
ĐÙNG.
Bá Đỉnh đập vào mặt trống.
Người đánh trống như Lạc Nam bị phản đến mức trọng thương bay ngược.
ẦM ẦM ẦM ẦM ẦM. ..
Mảnh vỡ Chung Cực lắc lư, càn khôn chấn động, trống âm vang vọng cửu thiên thập địa.
“Hự.”
Vô số cường giả thổ huyết, màng nhĩ vỡ nát ngay tức thời, số ít thực lực không đủ đã bất tỉnh nhân sự mặc cho trước đó đã cố gắng phòng ngự cẩn thận đến mức nào đi chăng nữa.
Một luồng sức mạnh chí cao vô thượng mang tính huỷ diệt từ mặt trống oanh ra vượt qua thời không, bao trùm càn khôn, phong thiên toả địa.
Tàn Lãnh Khốc còn chưa kịp phản ứng đã bị bao phủ vào trong đó, nghênh đón tất cả.
Bá Thần Lực nghiền nát cơ thể hắn, âm ba xung kích hoà cùng Bất Hủ Thần Hồn huỷ diệt linh hồn hắn, Bá Đạo Quy Tắc phá huỷ toàn bộ quy tắc của hắn.
Cái loại khí tức bất hủ không thể cản phá này dường như đã xuất hiện ở đâu đó rồi. ..
Không còn kiêu ngạo, không còn ngang tàng, không còn phong thái cao cao tại thượng của Siêu Thần Cảnh.
Hai mắt Tàn Lãnh Khốc trừng lên thật lớn, nội tâm tràn ngập sợ hãi nói không nên lời.
Trước khi hoá thành tro bụi, hắn chỉ kịp yếu ớt thì thào:
“Là người của chủng tộc kia. .. làm sao có thể?”
Đáng tiếc vụ nổ kinh hoàng đã lấn át tất cả thanh âm của hắn.
Lúc này toàn bộ đất trời vẫn còn tiếng trống vang vảng trong tâm trí tất cả mọi người, thật lâu chưa tiêu tán.
“PHỐC!”
Lạc Nam rơi tự do giữa không trung, Vạn Cổ Bá Tướng , Bá Đỉnh ảm đạm trở về đan điền, mà ngay cả cái trống kia sau một lần đánh cũng đã biến mất tự bao giờ.
Với thực lực hiện tại của hắn, còn chưa đủ tư cách đánh ra một đợt trống thứ hai.
Dù cả người đau đến mức mất đi tri giác, hắn vẫn căng mắt nhìn cảnh tượng một vị Siêu Thần Phân Thân đã hoá thành tro bụi.
Cảm giác được mình rơi vào lồng ngực mềm mại, lắng nghe hơi thở quen thuộc, hắn thì thào:
“Chúng ta đi!”
Đế Lạc gật mạnh đầu, Hỗn Độn Hắc Ám bao phủ hai người dung nhập vào bóng đêm.
Tĩnh. ..
Tĩnh đến cực hạn. ..
Thiên địa chìm vào yên tĩnh, lồng chim khổng lồ trên cao đã chậm rãi bốc hơi, sự hàng lâm của phân thân Siêu Thần Cảnh như trở thành giấc mộng.
Mọi thứ vẫn quá mức khó tin, một vị phân thân Siêu Thần Cảnh có thể xưng hùng xưng bá 3000 thế giới lại bị diệt theo cách như vậy.
Nhưng không ai còn tâm tình để ý đến cái chết của Tàn Lãnh Khốc, bởi lẽ bọn hắn vẫn còn bị ám ảnh bởi tiếng trống sát thần đó.
Thật lâu không thể bình tĩnh.
. ..
Chẳng biết tại những chốn nào. ..
Kẻ thì an toạ tại một nghĩa địa trôi nổi giữa hỗn độn, tuỳ ý quét mắt qua từng bia mộ bất kỳ xung quanh, dễ dàng nhìn thấy xưng hào của các vị Siêu Thần được khắc trên đó.
Kẻ thì lười biếng ngâm mình giữa hải lôi vô tận, mỗi một loại lôi đình đang nịnh nọt lấy hắn đều là Bất Hủ Thần Lôi, một tia lôi đình cũng đủ oanh nát bất kỳ giới linh nào của đại thế giới.
Kẻ lại ngồi trên núi binh khí, xung quanh là vạn binh triều bái, mỗi một thanh đẳng cấp kém nhất cũng là Siêu Thần Binh, tự thân toả ra hàng triệu tầng Vực.
Kẻ thì thân nhập phàm trần, hưởng thú lạc thú chốn nhân gian, hàng vạn Pháp Tướng ngủ say trong cơ thể.
Lại có kẻ đang tiềm tu giữa cõi u minh, nơi vô số quái vật cổ xưa chỉ tồn tại trong truyền thuyết phải phủ phục run rẩy quỳ rạp phía dưới, ngay cả hít thở mạnh cũng không dám.
Nhưng ngay khi tiếng trống vừa vang vọng, tất cả những tồn tại này đều đồng loạt ngẩng đầu, miệng khẽ lẩm bẩm:
“Trống vang thần vẫn, Bất Hủ Công Chúa trở về rồi sao?”
. ..
“Trống vang thần vẫn, phu quân đã thể hiện được một phần uy thế từ Bất Hủ Diệt Thần Cổ.”
Thần Huyền Huân kiêu ngạo vô cùng, tự hào khen ngợi.
Nhìn Lạc Nam tự thân đánh trống đồ sát Tàn Lãnh Khốc, khoé mắt nàng lấp lánh lệ quang, cảnh tượng gia gia năm đó nhất trống ép chư thần, nhị trống đồ vạn quân, tam trống kinh Bất Hủ như mới hôm nào hiện về trong tâm trí.
Ở bên cạnh, Lạc Nam thở hổn hển, toàn thân như bị vắt kiệt không còn sức lực.
Đế Lạc khoanh chân ngồi xếp bằng luyện hoá Đạo Xu cố gắng hồi phục.
Siêu Nhiên Sơn Cốc ẩn vào không gian, vô thanh vô tức bay khỏi mảnh vỡ Chung Cực, trốn càng xa càng tốt.
Nghe thấy lời khen của Thần Huyền Huân, Lạc Nam cười khổ thì thào:
“Lần này nàng không phản đối ta thi triển thủ đoạn Siêu Thần của Bất Hủ Cổ Tộc.”
Kẻ thù của Bất Hủ Cổ Tộc quá mức đáng sợ, bọn hắn đều là đại năng cấp bậc Bất Hủ có thể cảm ứng xuyên qua thời không.
Tuy rằng từ truyền thừa của Bất Hủ Chi Chủ, Lạc Nam đã nhận được những thủ đoạn công kích kinh khủng của Bất Hủ Cổ Tộc, nhưng Thần Huyền Huân khuyên hắn nên hạn chế sử dụng, vì uy lực của công kích từ cấp bậc Siêu Thần trở lên sẽ gây nên những tồn tại kia chú ý.
Nhưng lần này vì cổ vũ Lạc Nam làm thịt Tàn Lãnh Khốc, Thần Huyền Huân lại ủng hộ hắn thi triển Bất Hủ Diệt Thần Cổ.
“Thật ra với thực lực hiện tại của chàng, bị Siêu Thần Cảnh hay bị Bất Hủ Thần truy sát cũng chẳng khác gì nhau.” Thần Huyền Huân nở nụ cười yêu mị:
“Đã lỡ đắc tội Tàn Lãnh Khốc rồi, chàng nghĩ nếu bản thể của đối phương biết lai lịch thật sự của mình, chàng sống được sao? Nguyên Giới còn an toàn sao?”
Lạc Nam á khẩu không trả lời được.
“Thế nên mấu chốt là có bị tìm thấy hay không, đó mới là vấn đề.” Thần Huyền Huân ung dung nói:
“Từ khi xâm nhập mảnh vỡ Chung Cực đến lúc rời đi, chàng một đầu tóc bạc, Bất Hủ Thần Văn như hình xăm che đậy dung mạo, căn cơ bị hao tổn khiến tuổi tác rất già nua, trên thân lại có Bất Hủ Thần Tháp che đậy thiên cơ, Đế Lạc vẫn luôn khoác áo choàng, dù là Bất Hủ Thần Đạo cũng không dễ tìm ra hai người.”
“Ngược lại nếu bị tìm thấy, không cần Bất Hủ Thần ra tay, chỉ cần Tàn Lãnh Khốc đã đủ làm thịt chàng.”
“Vậy đã đắc tội Tàn Lãnh Khốc rồi, còn sợ gì bị đám lão quái vật kia cảm ứng?”
Lạc Nam nghe vậy thắc mắc hỏi: “Nhưng chẳng phải Bất Hủ Thần Tháp còn chưa hồi phục sao? Nó có thể giúp chúng ta che đậy được thiên cơ khỏi Bất Hủ Thần sao dò xét sao?”
“Lần này thiếp và Bất Hủ Thần Tháp cũng nhờ chàng được lợi không nhỏ.” Thần Huyền Huân nhếch môi:
“Khi cảm xúc từ linh hồn của các cường giả cấp cao bị dao động, thiếp đã hấp thụ và truyền vào Bất Hủ Thần Tháp.”
Nàng chủ tu một môn Hồn Quyết có thể hấp thụ dao động cảm xúc đến từ linh hồn để gia tăng lực lượng.
Đó là lý do trước đây thường bắt Lạc Nam thu thập Điểm Danh Vọng.
Lần này hắn gây nên đại sự kinh thiên động địa như vậy, chỉ riêng dao động linh hồn của các đại năng ở mảnh vỡ Chung Cực vừa sợ vừa phục đã đủ làm nguồn năng lực cho Bất Hủ Thần Tháp vận hành, che đậy thiên cơ.
Nếu cường địch có thủ đoạn cảm ứng được Bất Hủ Thần Tháp, vậy nàng đã sớm bị bắt rồi, cần gì chờ đến hôm nay?
Ánh mắt Lạc Nam loé sáng, đúng vậy nha, hỗn độn vô tận, 3000 đại thế giới, lại thêm Bất Hủ Thần Tháp bảo kê, sợ cái rắm.
“Bọn hắn chỉ biết chúng ta từng xuất hiện ở mảnh vỡ Chung Cực mà thôi, sẽ không thể dò ra nơi ở thật sự.” Thần Huyền Huân nghiêm nghị nhắc nhở:
“Nhưng nếu chàng thi triển thủ đoạn Siêu Thần ở Nguyên Giới, hậu quả không tưởng tượng nổi.”
Lạc Nam hiểu ý gật đầu, mảnh vỡ Chung Cực chỉ giống như một bí cảnh, hắn ghé qua rồi thôi, dù nó có bị lật tung lên cũng chẳng ảnh hưởng gì đến hắn.
Ngược lại nếu Nguyên Giới bị đánh hơi đến, đó mới chính là vạn kiếp bất phục.
Nghĩ đến đây, Lạc Nam nhanh chóng thông qua Khế Ước truyền âm cho Cổ Nguyệt Cơ và Kiếp Thương Sinh căn dặn:
“Tự xoá đi ký ức việc ta giết chết Tàn Lãnh Thiên, bằng không hậu quả tự chịu.”
“Được.”
Nhận ra tính chất nghiêm trọng của vấn đề, Cổ Nguyệt Cơ cùng Kiếp Thương Sinh chủ đoạn xoá bỏ đoạn linh hồn ẩn chứa ký ức liên quan.
Bọn hắn vẫn nhận thức Lạc Nam nhưng sẽ không còn nhớ gì về việc Tàn Lãnh Thiên tử trận trong tay hắn.
Tạm thời giải quyết xong mọi chuyện, ánh mắt Lạc Nam mới hiện lên hưng phấn cười:
“Cảm giác thật quá tuyệt vời haha, ngay cả phân thân Siêu Thần cũng ngã xuống trong tay chúng ta.”
Đây là một chiến tích đủ để chấn động 3000 đại thế giới, làm sao hắn không hãnh diện?
“Phụt.”
Bất quá vừa mới nở nụ cười, máu tươi lại trào ra, thương thế thật sự quá nặng.
“Lo trị thương đi!” Thần Huyền Huân trừng mắt.
Lạc Nam nằm trên đùi nàng, lấy ra Bất Tử Dịch Thuỷ tu ừng ực.
Thiên Địa Hợp Hoan Kinh đã giải trừ, hắn như một quả bong bóng bơm căng bị xì hơi, tu vi rơi trở về dưới mức Thần Đạo Hậu Kỳ.
Đã từng chấp chưởng cổ lực lượng có thể diệt được phân thân Siêu Thần trong tay, nay lại trở nên yếu ớt, làm sao có thể cam tâm?
“Ta phải đột phá Thần Đạo Hậu Kỳ!”
Hành Giới bắt buộc phải đến.
Kiến Mộc Thần Thụ bắt buộc phải thu.
. ..