Chương 9: 6 năm trôi qua
Sau khi trở về thôn, Trần Phàm liền chạy đi tìm Tiểu Vũ, đi loanh quanh một hồi mới thấy Tiểu Vũ đang ngồi ở dưới gốc cây ở cuối thôn, thế là hắn lén lút đi ra phía sau nàng rồi bịt mắt.
"Đoán xem là ai nào?"
"Phàm ca ca! Ngươi quay lại rồi!" Tiểu Vũ bị bịt mắt giật nảy mình, đang định cho đối phương một bài học, thì nghe âm thanh của Trần Phàm, sau đó mừng rỡ nói.
"Ca, ngươi không biết, lúc nãy khi ngươi đi, tên Đường Tam đi đến chỗ của ta, hắn còn muốn ta làm hắn Muội Muội!" Tiểu Vũ vừa nói vừa bực mình khuôn mặt tràn đầy vẻ khó chịu.
Khi nghe Tiểu Vũ nói như vậy, Trần Phàm cũng không bất ngờ lắm, tên kia vẫn chưa c·hết tâm, còn có ý đồ với Tiểu Vũ, nghĩ tới đây Trần Phàm trong mắt loé lên một tia sát ý.
"Sau đó ngươi nói như thế nào?"
Trần Phàm có chút tò mò Tiểu Vũ sẽ phản ứng gì, dù sao trong nguyên tác Tiểu Vũ sẽ đồng ý, mặc dù bây giờ có hắn ở đây mọi thứ đã khác biệt, nhưng hắn vẫn là có chút khẩn trương nhìn Tiểu Vũ.
"Ta đương nhiên là lập tức từ chối, ta chỉ có một mình Phàm ca ca, ta mới sẽ không nhận cái khác làm ca đâu!" Tiểu Vũ khuôn mặt có chút ửng hồng nói.
"Tốt, không uổng công ca thương ngươi!"
Khi nghe Tiểu Vũ nói như vậy, tảng đá trong lòng của hắn cuối cùng rơi xuống, trong lòng cực kỳ vui mừng, đắc ý nghĩ đến: "Hừ, Đường Tam, ngươi tính là thứ gì, dám có ý đồ với nữ nhân của ta!"
Sau đó trực tiếp hôn một ngụm trên mặt của Tiểu Vũ.
"Được rồi, không nói tới vấn đề này nữa, chúng ta vẫn là về Đế Hồn thôn đi."
Ở đây hắn cùng Tiểu Vũ không có nhà, mặc dù có thể ở nhờ nhà người khác, nhưng không cần thiết.
Hơn nữa, từ Thánh Hồn thôn đến Đế Hồn thôn cũng không quá xa, đi bộ khoảng một canh giờ là đến.
"Ừm, tất cả nghe theo ca!" Tiểu Vũ khuôn mặt nhu thuận nghe lời nói.
Sau đó hai người lại bắt đầu đi đường, vừa đi vừa chơi, lại mất thời gian nhiều hơn, về đến thôn mặt trời đã sắp lặn.
Hai người phong trần mệt mỏi đi vào thôn, các thôn dân sau khi thấy Trần Phàm, nhao nhao tiến lên hỏi thăm.
Trần Phàm từng cái đáp lại, thật mệt mỏi cuối cùng cũng về đến nhà.
Lão thôn trưởng khi nhìn thấy Trần Phàm cùng Tiểu Vũ cũng là cực kì vui mừng.
Sau khi cất xong đồ đạc, mọi người bắt đầu ăn cơm, Lão thôn trưởng vừa ăn vừa hỏi cuộc sống ở học viện như thế nào, hết vấn đề này tới vấn đề khác, mãi cho đến tối mới xong.
Sau khi tắm rửa, hắn cùng Tiểu Vũ cũng lên giường đi ngủ, dù sao hôm nay đi cả ngày, quá mệt mỏi.
Ngày hôm sau.
Mặt trời dần ngả về Tây, ánh hoàng hôn phủ lên từng mái nhà, nhuộm vàng cả con đường đất nhỏ dẫn vào thôn. Tiểu Vũ tung tăng chạy dọc theo bờ suối, thỉnh thoảng cúi xuống nghịch nước, tạo ra những vòng sóng lăn tăn phản chiếu sắc trời. Trần Phàm khoanh tay đứng một bên, khóe miệng khẽ nhếch lên nhìn nàng vui vẻ đùa nghịch như một đứa trẻ.
Xa xa, tiếng búa vang lên từ lò rèn của Lý thúc, hòa cùng tiếng cười đùa của đám trẻ con đang chạy giỡn trên bãi cỏ gần bờ sông. Bà lão hàng xóm ngồi trước cửa nhà, tay cầm kim chỉ khâu lại chiếc áo cũ, ánh mắt hiền từ liếc nhìn hai người bọn hắn, cười nói:
“Tiểu Phàm a, Tiểu Vũ càng lớn càng xinh đẹp, sau này ai cưới được con bé này chắc có phúc lắm!”
Tiểu Vũ nghe vậy lập tức chu môi, lén lút đưa tay kéo ống tay áo của Trần Phàm, nhỏ giọng hừ một tiếng:
“Hừ, ai cũng đừng mong c·ướp ta khỏi Phàm ca ca!”
Sau khi nói xong, Tiểu Vũ híp mắt cười đắc ý, hai tay chống nạnh.
Trần Phàm bật cười, đưa tay xoa xoa mái tóc Tiểu Vũ, không nói gì, nhưng trong lòng lại tràn đầy cảm giác thỏa mãn.
Bên kia, lão thôn trưởng tay chống gậy từ xa bước tới, nhìn thấy bọn họ liền cười ha hả:
“Tiểu Phàm, lần này trở về không đi ngay chứ? Ở lại thêm vài ngày cho thôn náo nhiệt một chút đi!”
Trần Phàm trầm ngâm một chút rồi gật đầu:
“Được, lần này chúng ta sẽ ở lại lâu hơn một chút.”
Lão thôn trưởng hài lòng cười, vỗ vỗ vai Trần Phàm, sau đó quay sang Tiểu Vũ:
“Tiểu Vũ nha đầu, tối nay lại đến nhà lão già này ăn cơm đi, ta bảo thím của ngươi làm món canh cá mà ngươi thích nhất.”
Tiểu Vũ lập tức sáng mắt lên, cười hì hì kéo tay Trần Phàm:
“Nghe thấy chưa, Phàm ca, tối nay chúng ta có đại tiệc đó!”
Ánh chiều tà dần nhuộm đỏ cả bầu trời, một buổi chiều yên bình trôi qua trong tiếng cười đùa ấm áp. Ở nơi này, không có đấu tranh, không có âm mưu, chỉ có sự bình yên khiến người ta lưu luyến không muốn rời xa.
Nếu là người bình thường, hắn muốn ở đây mãi mãi, nhưng tiếc là...
...
Thời gian bất tri bất giác trôi qua, kỳ nghĩ cuối cùng cũng kết thúc.
Trần Phàm cùng Tiểu Vũ thu dọn đồ đạc lên đường trước sự chứng kiến của mọi người, vẩy tay tạm biệt, bóng lưng của bọn hắn cũng dần xa.
Lão thôn trưởng thần tình phức tạp nhìn trong tay cái túi, bên trong toàn là đồng vàng.
Cái túi tiền này chính là Trần Phàm để lại, hắn là vụng trộm để lại, chứ mà hắn trực tiếp đưa, đảm bảo lão thôn trưởng sẽ không nhận lấy, lúc đầu lão còn nghĩ là ai đó đánh rơi, nhưng bên trong lại có tờ giấy, do hắn ghi lại "Gia gia, đây là tiền ta để lại cho ngài, ngài đừng có tiếc a, ta bây giờ là hồn sư, có thể kiếm rất nhiều tiền!"
Lão thôn trưởng ngày càng già đi, hắn lại đi xa, cho nên hắn rất áy náy, chỉ có thể để tiền lại cho lão thôn trưởng.
Vài canh giờ sau, hai người cuối cùng cũng đến Nặc Đinh thành, quay trở lại học viện.
Từ đó, cuộc sống của bọn hắn đi quỹ đạo: sáng đi học, chiều dạo chơi, tối về tu luyện.
Cuộc sống trôi qua thật thích ý, Tu vi của hắn cùng Tiểu Vũ cũng là càng ngày càng cao.
Khi đạt đến 20 cấp, hắn chỉ có thể đi g·iết hồn thú lấy hồn hoàn, vì điểm khí vận trên người hắn đã hết rồi.
Không có cách, hắn đành phải tạm chọn hồn hoàn để sử dụng, hắn cũng không lo lắng hồn hoàn quá yếu.
Sau này hắn có thể dùng Hoán Hồn Đan để thay thế hồn hoàn. Mỗi viên Hoán Hồn Đan chỉ tốn 1000 Điểm Khí Vận trong thương thành.
Xuân đi thu đến, chớp mắt đã trôi qua 5 năm, Trần Phàm mỗi năm đều về thăm lão thôn trưởng, lần nào cũng lặng lẽ để lại ít kim hồn tệ.
Hôm nay là ngày nghĩ cuối cùng ở sơ cấp học viên. Sau hôm nay, hắn cùng Tiểu Vũ xem như là tốt nghiệp.
Hắn cùng Tiểu Vũ cũng quay trở lại thôn thăm lão thôn trưởng, dù sao chuẩn bị đi xa, lần này đi, cũng không biết khi nào trở về...
...
Thiên Đấu Đế Quốc phía Nam, Ba Lạp Khắc Vương Quốc, Tác Thác Thành.
Giữa trưa, mặt trời gay gắt như lửa.
Thành tây, chỗ cửa lớn xuất hiện hai người trẻ tuổi. Nhìn qua, bộ dáng của bọn hắn chỉ mới mười mấy tuổi, không có hành lý, vừa vặn một nam một nữ.
Nam hài mặt mày tuấn lãng, dáng người thẳng tắp, trên mặt lúc nào cũng treo lên nụ cười ôn hoà, trêu đến trên đường các tỷ tỷ nhao nhao nhìn.
Nữ hài vóc dáng cao gầy, mái tóc dài đen nhánh được chải thành đuôi bọ cạp, theo từng bước chân khẽ lay động, trên thân mặc một bộ tiểu y màu hồng ôm sát, tôn lên vòng eo thon và đôi chân dài đầy sức sống, càng là làm cho lui tới nữ tính xung quanh không ngừng ao ước.
Không hề nghi ngờ, cặp đôi với dung nhan trị kéo căng, tuấn nam tịnh nữ, chính là sau khi thành công tốt nghiệp Sơ cấp Nặc Đinh học viện — Trần Phàm cùng Tiểu Vũ!
Trước đây tiểu nam hài đã lột xác thành soái khí thiếu niên!
Trước đây tiểu la ly cũng lắc mình biến hoá thành xinh xắn thiếu nữ!
Cảm nhận được ánh mắt của người qua đường, Tiểu Vũ ôm cánh tay của thiếu niên, phồng phồng phấn nộn khuôn mặt nhỏ: "Hừ, Phàm ca, các nàng chưa thấy qua nam nhân sao? Sao cả đám cứ nhìn ngươi chằm chằm vậy?"
Trần Phàm thuận thế ôm eo thon của thiếu nữ mảnh khảnh: "Người khác liền chỉ có thể nhìn một chút, ngươi còn có thể đưa tay sờ đây."
"Đó là đương nhiên, bọn họ làm sao có thể so với người ta được ~ "
Tiểu Vũ nói xong, nhón chân lên tại trên mặt của Trần Phàm hôn "chụt" một cái, sau đó hất cằm, dương dương đắt ý như con mèo nhỏ, hướng về phía đám hoa dại tuyên thệ chủ quyền.
Sáu năm bên nhau, trừ chuyện cuối cùng chưa làm, những thứ khác bọn hắn đều thử qua. Trên người ai có nốt ruồi chổ nào, cả hai đều nắm rõ như lòng bàn tay.
Nếu không phải lúc đó thân thể Tiểu Vũ còn quá nhỏ, hắn đã sớm ra tay, có khi bây giờ cũng có vài đứa bé rồi.
Giờ đây, sau 6 năm, nàng đã trưởng thành, hoa đã có thể hái, nhưng hắn cũng không vội — thời gian vẫn còn dài.
"Được rồi, đừng lại hôn ta nữa, cả mặt toàn nước bọt, chúng ta tìm một chổ ăn cơm trưa, xong tìm chổ ở lại đi."
Trần Phàm vỗ vỗ Tiểu Vũ bờ mông tiếp tục tiến lên phía trước.
"Ừm, tốt."
"Phàm ca, sao có nhiều trung cấp hồn sư học viện như vậy mà chúng ta lại không đi, lại nhất định phải đi tới cái phá học viện này, liền đẳng cấp đều không có a."
Trần Phàm ánh mắt thâm thúy, cười thần bí nói: "Học viện trung cấp bình thường không thích hợp với chúng ta. Chúng ta cần một nơi đặc biệt hơn!"
"Ngươi sẽ sớm biết thôi, Tiểu Vũ."
Tiểu Vũ chớp chớp mắt, hơi khó hiểu, nhưng nàng biết Phàm ca ca làm việc luôn có lý do riêng của hắn, liền ngoan ngoãn không hỏi nữa.