Chư Thiên: Từ Đấu La Bắt Đầu Cướp Đoạt Chư Thiên Vạn Giới

Chương 7: Đường Tam, ngươi ghen tị sao?




Chương 7: Đường Tam, ngươi ghen tị sao?
Sau khi dọn dẹp xung quanh một cái, hắn tìm một con suối đem quần áo dính máu đi tẩy, sau đó quay về mang theo thịt hổ tìm một chỗ khác qua đêm.
Dù sao đây cũng là trong rừng, mùi máu tanh sau trận chiến có thể thu hút động vật ăn thịt khác. Vì vậy, hắn buộc phải tìm chổ khác để nghĩ ngơi.
Đi loanh quanh một lát, cuối cùng cũng tìm thấy chỗ thích hợp, hắn bắt đầu dọn dẹp xung quanh, dựng lều, xây giá nướng, tối nay sẽ ăn hổ nướng.
Chỉ chốc lát, mùi thơm của thịt nướng lan toả khắp nơi. Tiếng mỡ nhỏ xuống than nóng xèo xèo, phá tan sự tĩnh lặng của khu rừng.
"Không biết bây giờ Tiểu Vũ đang làm gì nhỉ?"
Ăn một hồi hắn bất chợt có chút nhớ Tiểu Vũ, từ lúc gặp Tiểu Vũ đến giờ hắn cùng Tiểu Vũ chưa từng tách nhau ra, hôm nay đột nhiên chỉ có một mình làm cho hắn có chút đa sầu đa cảm.
Hắn lắc đầu, không suy nghĩ nhiều nữa. Sau đó, hắn ăn như gió cuốn, nhanh chóng chén sạch cái đùi hổ.
Hắn lấy ra khu trùng thuốc rải xung quanh, đem phân và nước tiểu hổ vương vứt ra cách đó không quá xa. Có thứ này, mấy con hồn thú cấp thấp sẽ không dám bén mảng lại gần.
Sau đó hắn chui vào lều, gọi ra bảng số liệu.
Ký chủ: Trần Phàm
Cảnh giới: Level 14 đại hồn sư
Võ hồn: Gậy Như Ý
Công pháp: Thái Dương Chân Kinh ( Thiên )
Luyện Thể: Thần Ma Bất Diệt Kinh ( Tiên )
Thiên phú: Âm Dương Chi Nhãn
Đặc thù: Tình Chủng, Hoá Hình Đan

Đan dược: Khí Hồn Đan 2*
Điểm khí vận: 0
Nhìn xem bảng số liệu, Trần Phàm hài lòng nhẹ gật đầu, bất quá nhìn điểm khí vận chỉ có 0 điểm, Trần Phàm hơi bất đắc dĩ, hắn quá nghèo a...
Hắn cảm thán một câu, rồi tâm niệm khẽ động, một viên đan dược xuất hiện trên tay. Không chút do dự, Hắn bỏ vào miệng, lập tức bắt đầu tu luyện Thần Ma Bất Diệt Chân Kinh.
Từng đợt đau đớn như kim châm từ kinh mạch truyền ra, khiến trán hắn ướt đẫm mồ hôi. Mỗi lần năng lượng lưu chuyển, toàn thân như bị lửa đốt.
Thời gian từng giây từng phút trôi qua, 1 canh giờ sau, Trần Phàm mở ra hai mắt đứng dậy cảm nhận sức mạnh trong cơ thể.
Cảm nhận một chút, hắn lắc đầu. Sức mạnh chỉ tăng chút xíu, căn bản không đáng kể. Xem ra nếu như không có đầy đủ tài nguyên, tiến độ sẽ cực kỳ chậm chạp, nếu như Hắn có được đỉnh cấp tinh huyết có thể tốc độ tu luyện sẽ nhanh hơn.
...
Bất tri bất giác, hai ngày thời gian trôi qua, ngoại trừ ngày đầu tiên gặp con hoa văn hổ tiếp sau đó hắn cũng gặp thêm vài con hồn thú khác, bất quá, ngoài hoa văn hổ ra những con còn lại đều rất yếu,
Đứng dậy duỗi ra cái lưng mệt mõi, hắn bắt đầu thu dọn đồ đạc chuẩn bị đi về học viện.
Cũng may có hệ thống không gian cực kì tiện lợi, con hổ lúc đầu bây giờ chỉ còn lại 2 cái đùi, hắn chuẩn bị mang về nướng cho Tiểu Vũ ăn.
Rất nhanh, hắn đã trở lại học viện, đi dạo xung quanh một hồi hai ngày thời gian mọi thứ vẫn bình thường, đột nhiên thanh âm huyên náo cách dod không xa truyền đến làm cho hắn tò mò, thế là hắn tiến lại gần xem xét.
"Mấy tên nghèo kiết lậu hủ các ngươi có tư cách gì nói chuyện với chúng ta?"
Thanh niên nói chuyện từ trên cao nhìn xuống, trong mắt tràn đầy khinh bỉ cùng xem thường. Hắn đường đường con của thành chủ làm sao lại sợ bọn dân đen này.
"Đúng đấy, nếu muốn ở lại đây phải đánh thắng chúng ta!"
Bọn tiểu đệ của người thanh niên cũng nhao nhao trào phúng.
"Các ngươi..."

Đường Tam tức giận nhìn tên thanh niên cầm đầu, hai con ngươi băng lãnh, dám nói chuyện với hắn như vậy, ngươi đã có đường đến chỗ c·hết.
Vương thánh đám người cũng tức giận chửi ầm lên, Tiểu Vũ cũng không chịu thua kém trực tiếp đi lên muốn cùng bọn hắn đánh nhau.
Trần Phàm thấy thế cũng không nuông chìu bọn này trực tiếp tiến lên nói.
"Được, các ngươi muốn luận bàn đúng không, ta đánh với các ngươi!"
Vương thánh bọn người quay lại nhìn thấy Trần Phàm thế là cực kỳ vui mừng.
Tiểu Vũ cũng chạy lại ôm lấy Trần Phàm cánh tay khuôn mặt tức giận nói.
"Phàm ca ca, bọn họ khinh thường ta, ta cũng muốn dạy cho bọn họ một bài học."
"Không cần, ta sẽ để cho bọn hắn cụp đuôi mà làm người." Trần Phàm lắc đầu nói.
Đường Tam nhìn Tiểu Vũ ôm lấy cánh tay của Trần Phàm, hai bàn tay siết chặt. Từ trước đến giờ, Tiểu Vũ luôn thận cận với tên đó, mặc dù hắn đối với nàng cũng rất tốt, dù vậy nàng cũng chưa bao giờ thân cận với hắn, nhưng bây giờ nàng lại chủ động dựa sát vào tên đó. Trong lòng hắn dâng lên một cảm giác khó chịu cùng ghen ghét, đang định tiến lên nói gì đó...
Trần Phàm trực tiếp gọi ra võ hồn, người thanh niên thấy thế cũng trực tiếp gọi ra võ hồn ứng chiến.
Trần Phàm trong lòng khẽ mặc niệm, khiến Gậy Như Ý biến nhẹ đi một chút. Dù gì cũng chỉ là một trận đấu, không cần thiết phải đ·ánh c·hết người. Hắn không phải kẻ hiết sát, nhưng nếu đối phương tự tìm đường c·hết, hắn cũng sẽ không nương tay.
Trần Phàm vung Gậy Như Ý. Thanh niên thấy vậy cũng không sợ, trực tiếp đón đỡ. Nhưng ngay khi chạm vào— sắc mặt hắn đại biến!
"Ầm!"
Một cổ cự lực cuồng bạo truyền đến. Ngay khoảnh khắc đó, hắn cảm thấy cánh tay như bị nghiền nát, khiến hắn thổ huyết bay ngược ra ngoài, đập mạnh xuống đất rồi b·ất t·ỉnh tại chổ.
"Đại... đại ca ngươi không sao chứ?"

Bọn tiểu đệ nhìn thấy người thanh niên bị một gậy miểu sát cũng sợ ngây người, sau đó vội vã tiến lên xem xét thương thế của người thanh niên, thấy người thanh niên còn sống, bốn tên tiểu đệ vội vàng đem người thanh niên khiên đi bệnh xá.
Vương thánh bọn người lấy lại tinh thần hưng phấn chạy đến lên vỗ mông ngựa.
"Trần ca ngưu bức..."
"Đúng đấy, Trần ca quá mạnh...."
"Phàm ca ca, ngươi đánh hay lắm!" Tiểu Vũ cười hì hì tiến lên ôm cánh tay Trần Phàm nói.
Nhìn bọn người xung quanh vỗ mông ngựa, Trần Phàm chỉ cười lắc đầu. Đúng là thế gian này, mạnh thì làm vui. Nếu vừa rồi hắn yếu thế, e rằng sẽ không ai đứng về phía hắn. Nghĩ đến đây, hắn quay sang hỏi Tiểu Vũ.
"Sao rồi, đã có hồn hoàn chưa?"
"Phàm ca ca, ngươi yên tâm, giờ ta đã cấp 12 rồi đó!" Tiểu Vũ khuôn mặt đắc ý khoe khoang nói.
"Tốt, đi theo ta, ta cho ngươi ăn ngon!"
Tiểu Vũ nghe tới ăn ngon, con mắt cũng sáng lên.
Tiếp đó hai người trực tiếp rời đi học viện, tiến đến khu rừng cách đó không xa, Đem lên giá nướng, bắt đầu ở trong rừng nướng thịt.
Ăn uống no đủ, hai người bắt đầu quay lại học viện.
Ngày đi học, chiều đi dạo chơi cùng Tiểu Vũ, tối về tu luyện, dù sao hắn có tiền, cũng không cần giống như những người khác đi làm công, hắn chỉ cần bỏ tiền ra thuê người khác làm cho mình là được.
Thời gian cứ như vậy thích ý trôi qua, Đường Tam cứ tranh thủ lúc hắn không có ở cùng Tiểu Vũ, thế là đến tìm Tiểu Vũ muốn nàng quay đầu là bờ, nói cái gì hắn không phải người tốt... các loại lời nói.
Hắn cũng thừa nhận mình không phải người tốt thật, nhưng chắc chắn tốt với Tiểu Vũ, hắn cũng chưa từng nhận mình là người tốt a.
Ai tốt với hắn thì hắn tốt với ai thôi, ai muốn hại hắn thì hắn g·iết ai cả nhà.
Trần Phàm mặc dù bực mình, nhưng cũng không có cách, ai bảo Đường Tam có Lão cha tốt đâu.
Nếu không phải bởi vì Lão cha hắn quá mạnh, Trần Phàm đã sớm tiễn Đường Tam đi gặp tổ tiên. Chỉ tiếc, bây giờ chưa phải lúc, cũng bởi vì Đường Tam trên người vẫn còn khí vận, mặc dù không biết cụ thể bao nhiêu, nhưng chắc là không quá ít.
Cứ để tên đó sống thêm một khoảng thời gian. Sẽ có ngày hắn khiến Đường Tam hối hận vì sinh ra trên đời này... Cả Ngọc Tiểu Cương cũng không ngoại lệ.
Mặc dù hai người không có thù sâu, nhưng hắn nhìn Ngọc Tiểu Cương đã thấy ngứa mắt. Ở thế giới này, kẻ mạnh mới có quyền quyết định ai sống ai c·hết. Thật vất vả tu luyện có thành tựu, lại không thể tùy tâm sở dục làm thứ mình muốn, bị gò bó bởi mấy cái thứ tầm thường thì cũng quá uất ức a

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.