Chư Thiên: Từ Đấu La Bắt Đầu Cướp Đoạt Chư Thiên Vạn Giới

Chương 5: Một cái bạt tai, đánh ngất Đường Tam




Chương 5: Một cái bạt tai, đánh ngất Đường Tam
Nhưng nháy mắt đó hắn đã thay đổi ý nghĩ, vì hắn thấy cô bé đứng sau lưng Trần Phàm.
Từ lúc nhập học đến giờ Tiểu Vũ phi thường điệu thấp, chỉ đứng sau lưng Trần Phàm, với lại Đường Tam bận bái sư Ngọc Tiểu Cương nên không để ý đến.
Khi ánh mắt của hắn vô thức dừng lại trên cô bé đứng đằng sau Trần Phàm. Nhịp tim của hắn khẽ gia tốc, hô hấp hơi dồn dập. Một cảm giác kỳ lạ len lỏi vào trong tâm trí, như thể hắn vừa thấy thứ gì đó quan trọng nhất trong cuộc đời mình.
Lần đầu tiên nhìn thấy nàng, hắn biết mình đã yêu. Cảm giác ấy mãnh liệt như thể số phận đã an bài từ lâu.
"Ngươi sẽ là nữ nhân của ta" :Đường Tam trong lòng thâm nói.
Tiểu Vũ bắt gặp ánh mắt Đường Tam đang nhìn chằm chằm vào mình, trong lòng khó chịu, hừ lạnh một tiếng.
"Hừ, ngươi nhìn cái gì? Có tin hay không ta đánh ngươi thành đầu heo!"
Nghe Tiểu Vũ tiếng nói, Đường Tam lúc này mới bình tĩnh trở lại, nhưng khi nhìn xuống tay của Tiểu Vũ đang nắm tay với Trần Phàm. Đường Tam con ngươi đỏ lên, sự tức giận đang dâng trào trong lòng, hắn vô ý thức siết chặt nắm đấm, móng tay ghim vào da thịt mà không hề hay biết.
"Ngươi dám nắm tay nữ nhân của ta, ngươi đã có đường đến chỗ c·hết!"
Nhìn ánh mắt Đường Tam đầy ghen tức, Trần Phàm đột nhiên nảy ra một ý nghĩ táo bạo. Hắn quay sang Tiểu Vũ, ôm nàng vào trong lòng, rồi cúi xuống hôn thật sâu.
Chứng kiến cảnh này, mọi người xung quanh sững sờ. Có người kinh ngạc, có kẻ hâm mộ, cũng có ánh mắt đầy ghen tị...
Đường Tam lúc này con ngươi đã xuất hiện tia máu, không thèm để ý tới mọi người, trực tiếp nổi giận đùng đùng đánh lên.
Trần Phàm cùng Tiểu Vũ tách ra, trên môi còn lưu lại sợi tơ bạc, nhìn thấy Đường Tam lao đến, hắn nhẹ nhàng mỉm cười, như là vừa mới đạt được mục đích.

Sau đó Trần Phàm ngay lập tức lao đến. Hắn luyện thể, lại còn là Tiên cấp công pháp, luận về cận chiến hắn còn không sợ Đường Tam, chỉ cần không cho Đường Tam cơ hội sử dụng ám khí là được.
Trần Phàm vung nắm đấm, động tác dứt khoát, không chút dư thừa. Đường Tam cố gắng né tránh, nhưng tốc độ của đối phương quá nhanh, khiến hắn không kịp phản ứng. Một quyền mang theo sức mạnh khủng kh·iếp nện thẳng vào bụng, khiến thân thể nhỏ bé của hắn bay ngược ra sau, đập mạnh vào vách tường.
Đau đớn làm cho Đường Tam tỉnh táo lại, cấp tốc đứng lên, đang định sử dụng Quỷ Ảnh Mê Tung thì một bàn tay đập đến, quất vào mặt hắn, sau đó lại một bàn tay, Đường Tam bị hai cái tát trời giáng khiến đầu óc quay cuồng, trước mắt tối sầm rồi ngất đi.
Nhìn xem Đường Tam b·ị đ·ánh ngất đi, mọi người xung quanh trợn mắt há hốc mồm, Đường Tam lúc nãy đánh với Vương Thánh thành thạo điêu luyện, bây giờ lại bị người đơn giản vài ba chiêu miểu sát, chênh lệch này cũng quá lớn.
Mọi người lúc này mới chạy lại vây xem Đường Tam. Dù b·ị đ·ánh đến mức mặt mũi bầm dập, nhưng thương thế không nặng lắm. Dù sao Trần Phàm không có hạ tử thủ.
Hắn cũng không có quên tên Đường Hạo kia vẫn vụng trộm quan sát bên này, nếu lúc nãy hắn dám hạ tử thủ, đảm bảo một giây sau, một cái búa sẽ xuất hiện trên đầu hắn.
Lúc này âm thanh hệ thống lại vang lên.
【 Ting ~ chúc mừng túc chủ hoàn thành nhiệm vụ, ban thưởng 1000 Điểm Khí Vận, 3 viên Khí Hồn Đan. 】
Nhìn xem phần thưởng, Trần Phàm hài lòng nhẹ gật đầu, sao đó không tiếp tục để ý tới mọi người, mang theo hành lí cùng Tiểu Vũ đi vào chổ ngủ.
"Tiểu Vũ, ngươi ngủ một mình hay ngủ với ta?" :Trần Phàm ôn nhu hỏi.
"Ta muốn ngủ với Phàm ca ca ~ " :Tiểu Vũ hơi ngượng ngùng nói, sau đó liền chạy tới một bên đem một cái giường khác hợp lại thành một cái giường lớn.
Nhìn xem Tiểu Vũ loay hoay sắp xếp, Trần Phàm chỉ mỉm cười mà không nói gì. Dù sao từ lúc gặp Tiểu Vũ đến giờ, hai người vẫn luôn ngủ chung.
"Chúng ta vẫn chưa có chăn nệm, đi mua thôi, sẵn tiện đi dạo một chút!"

Nói xong, Trần Phàm liền kéo theo Tiểu Vũ ra ngoài.
Cũng không phải hắn không có chăn nệm, lúc trước rút thưởng mười lần có được 2 bộ chăn nệm, bây giờ nằm ở hệ thống không gian, hắn cũng không thể trực tiếp lấy ra nha.
Làm như vậy khác nào nói cho mọi người hắn có Trữ Vật Hồn Đạo Khí đâu, bây giờ còn nhỏ yếu, hắn phải điệu thấp một chút, không thể mãng được.
Trời chiều, bóng đêm cũng bắt đầu dần dần xuất hiện, áng mặt trời còn sót lại chiếu rọi xuống hai thân ảnh trên Đường, đó là Trần Phàm cùng Tiểu Vũ.
"Phàm ca ca, ta muốn ăn cái này!"
Tiểu Vũ hai tay đều bận rộn—một tay cầm xiên nướng, tay còn lại liên tục chỉ trỏ vào những món ngon khác. Ánh mắt lấp lánh như một đứa trẻ thấy kẹo, miệng nàng nhai liên tục đến mức hai má phồng lên như sóc nhỏ tích trữ thức ăn, khoé môi còn dính chút dầu mỡ lấp lánh.
Thấy Tiểu Vũ như vậy, Trần Phàm cũng bật cười, thật là một cái con thỏ tham ăn.
"Được được được, muốn ăn cái gì trực tiếp mua, Ca cho ngươi ăn no!" :Trần Phàm ôn nhu lau đi đồ ăn dính ở trên khoé môi của nàng.
Đi dạo xung quanh một hồi, ăn uống no say, nhìn sắc trời tối xuống, hai người cũng quyết định trở về học viện.
Về đến kí túc xá, đem chăn nệm đã chuẩn bị xong đặt lên giường, sau đó Tiểu Vũ thích ý lăn lộn một hồi trên giường nệm.
Lúc này mọi người cũng bắt đầu quay trở về ký túc xá, Vương Thánh thấy hai người có chăn nệm mới, con mắt loé lên vẻ hâm mộ, dù sao bọn hắn nhà nghèo, bây giờ vẫn dùng chăn nệm cũ đây.
Đường Tam đi vào ký túc xá, nhìn thấy Trần Phàm sao đó theo bản năng đưa tay sờ sờ mặt, cái bạt tai lúc chiều bây giờ vẫn còn đau.
Đường Tam hận nghiến răng, nhưng không thể làm gì, dù sao đánh cũng đánh không lại, lại không thể dùng ám khí.

Hừ lạnh một tiếng, hắn đi về giường của mình. Nhưng ngay sau đó, ánh mắt hắn dừng lại trên Trần Phàm và Tiểu Vũ đang ngủ chung. Trong lòng hắn dâng trào oán hận: "Dám ngủ với nữ nhân của lão tử? ngươi đã có đường đến chỗ c·hết!"
Không để ý tới ánh mắt muốn g·iết người của Đường Tam, Trần Phàm ngồi xếp bằng xuống, bắt đầu tu luyện. Hiện tại hắn đã đạt cấp 10, chỉ cần có hồn hoàn là có thể tiến cấp. Trong thương thành có bán hồn hoàn, hắn quyết định vài ngày nữa sẽ lặng lẽ tìm một nơi thích hợp để luyện hoá.
Không cần phải đi g·iết hồn thú, về sau hắn có thể gia tăng niên hạn của hồn hoàn, cho nên hấp thu hồn hoàn niên hạn thấp cũng không sao cả.
Trong thương thành có bán Đan Dược tên là Cường Hoàn Đan, một viên 10.000 Điểm Khí Vận, có thể gia tăng 10.000 năm niên hạn, còn có gia tăng 20.000 năm Cường Hoàn Đan, chỉ cần Khí Vận đủ nhiều có thể trực tiếp đem hồn hoàn tăng lên trăm vạn năm.
Thu hồi suy nghĩ, hắn bắt đầu tu luyện Thần Ma Bất Diệt Chân Kinh, vì lúc trước không có tài nguyên phụ trợ, nên tốc độ tu luyện cực kì chậm và thống khổ.
Bây giờ đã có Khí Hồn Đan, hắn không do dự lấy ra một viên nuốt xuống. Một luồng nhiệt ấm lan toả khắp cơ thể, lỗ chân lông mở rộng, tốc độ tu luyện lập tức tăng vọt.
Khi công pháp vận chuyển, một luồng năng lượng cuồng bạo tràn qua cơ thể Trần Phàm, cơ bắp hắn như bị từng lưỡi đao vô hình cắt rách, kinh mạch căng ra đến mức tưởng chừng sắp đứt đoạn, nhưng ngay khoảnh khắc đó, một luồng năng lượng ấm áp lại dâng lên, chữa trị tất cả thương tổn. Cảm giác đau đớn và hồi phục cứ thế luân chuyển, như hủy diệt rồi tái sinh không ngừng.
Hai canh giờ sau, hắn mở mắt ra nhẹ nhàng thở ra một khẩu khí, kết thúc buổi tối tu luyện, quay đầu nhìn sang bên cạnh, Tiểu Vũ vẫn đang tu luyện.
Dường như nhận ra hắn đang nhìn, Tiểu Vũ cũng mở mắt ra, bốn mắt nhìn nhau.
"Phàm ca, ngươi tu luyện xong rồi hả?" :Tiểu Vũ ánh mắt lo lắng nhìn hắn và hỏi.
"Ừm, vừa tu luyện xong, ta chuẩn bị đi tắm một cái, cả người toàn mồ hôi!" Trần Phàm mỉm cười gật đầu nói.
Hắn biết tại sao Tiểu Vũ lo lắng, dù sao hắn cũng không có giấu giếm Tiểu Vũ môn công pháp này, mà đã dạy cho nàng.
Bất quá, môn công pháp này quá cao thâm, mặc dù hắn đã cố gắng dạy, nhưng Tiểu Vũ vẫn không luyện được, bắt đắc dĩ nên thôi.
Cũng không thể trách Tiểu Vũ, dù sao đây là Tiên cấp công pháp a!
Nếu không phải hệ thống trực tiếp quán đỉnh vào trong đầu, hắn chưa chắc đã học được!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.