Chương 4: Đường Tam bái sư
Cùng lúc đó, Khi nghe hắn nói như vậy, Đường Tam con ngươi co rụt lại, giật nãy cả mình!
Phụ thân đã thông báo cho hắn là song sinh võ hồn không thể tùy tiện để người khác biết, nếu có người biết, tất phải g·iết!
Vô thanh tụ tiễn đã vận sức chờ bắn ra, Đường Tam đã chuẩn bị sẵn sàng g·iết c·hết tên "Đầu húi cua" này.
"Ha ha, không cần khẩn trương, ngươi có thể giấu giếm được người khác, nhưng không thể giấu được ta Đại sư "Ngọc Tiểu Cương!"
"Ta hao hết cả cuộc đời để nghiên cứu võ hồn lý luận, ta bây giờ càng là một mình tự sáng tạo ra võ hồn thập đại hạch tâm lý luận cùng... "
Ngọc Tiểu Cương ba hoa nói một đống lớn, vừa nhắc tới những "Đại thành tựu" của chính mình, căn bản là không dừng được.
Trần Phàm cũng không muốn nghe tên kia nói nhảm, thế là tăng tốc đi về phía trước cùng Tiểu Vũ ngắm cảnh.
Đối với Đầu húi cua tự biên tự diễn, hắn đương nhiên một câu cũng không tin, dù sao một tên phế vật cấp 29 thì có lý luận gì hay, chỉ có thể lừa trẻ con.
Bất quá, Trần Phàm không tin, nhưng có người tin a!
Đường Tam nghe như si như say, một hỏi một đáp, trong lòng không khỏi sinh ra kính ý, rất nhanh liền bị Ngọc Tiểu Cương mánh lới thành công lừa bịp.
"Đại sư, một ngày vi sư, cả đời vi phụ, mời ngài thu ta làm đồ đệ!"
Đường Tam lui lại vài bước, hai đầu gối quỳ xuống đất, cung kính hướng Ngọc Tiểu Cương dập đầu ba cái.
"Đứa nhỏ ngốc, dập đầu làm gì, đứng dậy đi!"
"Từ nay, ngươi chính là ta Ngọc Tiểu Cương đồ đệ thân truyền!"
Trần Phàm hứng thú đứng bên ngoài quan sát trong lòng thầm nghĩ:
"Đường đường Phong Hào Đấu La Đường Hạo, không biết sẽ cảm thấy thế nào khi con mình dập đầu nhận cha với một tên chưa đến cấp 30."
"Sư phụ, mặc dù ta là tiên thiên mãn hồn lực, nhưng mọi người đều nói Lam Ngân Thảo là phế võ hồn, chuyện này là thật sao?"
Đường Tam đứng lên sau đó hỏi vấn đề mà hắn tại một mực để ý.
"A, không thể nói như thế, vi sư cho là, trên đời này không có phế vật võ hồn, chỉ có phế vật hồn sư!"
Ngọc Tiểu Cương hai tay chấp sau lưng, nghiên người ngửa mặt nhìn lên bầu trời, leng keng một đoạn văn dài càng làm cho Đường Tam tin tưởng.
Nghe nói như thế, Trần Phàm xém tí cười phun.
Đột nhiên, Ngọc Tiểu Cương quay đầu nhìn về phía Trần Phàm sau đó nói:
"A, đúng rồi, ngươi là Trần Phàm đúng không?"
Tự nhiên bị điểm tên, Trần Phàm bỗng nhiên có loại dự cảm xấu.
"Ngươi có tiên thiên mãn hồn lực, mặc dù võ hồn chỉ là côn, nhưng dù sao cũng là tiên thiên mãn hồn lực"
"Vì lẽ đó, ngươi có bằng lòng bái ta làm thầy hay không?"
Nghe tới đây, Trần Phàm trong lòng nói một tiếng: "Tham lam gia hỏa!"
Thu Đường Tam còn không đủ, còn dám đánh chủ ý tới hắn, hắn trong lòng chửi bậy, thế là hỏi một cái vấn đề đánh thẳng vào tâm linh.
"Lão sư, nghe nói ngài là "Lý Luận Đại Sư" vậy võ hồn của ngài chắc hẳn cũng rất mạnh? nghe nói võ hồn có thể quyết định 80% tiềm năng của hồn sư, không biết võ hồn của ngài là gì?"
"Khụ, võ hồn của ta là La Tam Pháo, đây là một loại đặc thù võ hồn... "
Nghe Trần Phàm hỏi như vậy, khoé miệng của Ngọc Tiểu Cương có chút co lại, hắn hoài nghi tên này là cố tình, nhưng hắn không có chứng cứ, chỉ có thể lấp liếm cho qua.
"Vậy Võ hồn này mạnh chổ nào? Nếu trên đời này không có phế võ hồn, chắc võ hồn của ngài cũng rất mạnh nhỉ?"
Trần Phàm thấy vậy cũng là tiếp tục đánh tới, câu câu trí mạng.
"Đúng a, lão sư, võ hồn của ngài chắc hẵn cũng rất mạnh?"
Đường Tam nghe Trần Phàm nói, thế là cũng hiếu kì đặt câu hỏi, là đại sư, cũng phải có thực lực của đại sư a!
Ngọc Tiểu Cương hoảng, hắn là thật hoảng!
"Hừ, chỉ biết ngoài miệng bốc phét, có học thức hay không lấy ra chứng minh chẳng phải sẽ biết." :Trần Phàm trong lòng cười lạnh.
Đường Tam bây giờ còn chưa biết Ngọc Tiểu Cương là mặt hàng gì, còn hắn thế nhưng là rõ ràng a.
Quay lưng lại, Ngọc Tiểu Cương không dám đối mặt với ánh mắt chất vấn của mọi người, chột dạ nói qua loa vài câu, chỉ có thể tăng tốc bước chân...
Đường Tam nghe vậy cũng không hỏi tới nữa, nhưng nụ cười trên mặt lại cứng ngắc, thất sách, lúc nãy nhận cha có vẽ không tốt lắm a...
Trải qua chuyện vừa rồi, Ngọc Tiểu Cương cũng không dám nhắc lên thu Trần Phàm làm độ đệ nữa.
Bước chân tăng tốc, hắn đưa 3 người đến khu đăng ký tân sinh, sau đó quay người vội vàng rời đi, sợ Trần Phàm lại hỏi cái xảo trá vấn đề.
3 người đăng ký tốt tin tức, mang theo đồng phục rời đi phòng giáo vụ, chuẩn bị đến ký túc xá chỉnh lý một phen.
Bọn hắn được phân đến cùng một ký túc xá—thất xá.
Trên nữa đường, bọn hắn còn nghe mọi người xung quanh nói không ít tin đồn về Ngọc Tiểu Cương, không ít lão sư đường đường chính chính xem Ngọc Tiểu Cương làm chuyện tiếu lâm, thằng hề mà thôi.
Mới đầu Đường Tam nghe được, sắc mặt có chút không được tự nhiên, nhưng từ từ liền quen thuộc.
Đường Tam đi trên đường, ủ rủ cúi đầu, không biết đang suy nghĩ cái gì.
Trong các túc xá, thất xá có điều kiện kém cỏi nhất, chuyên dành cho sinh viên làm công.
Bất quá, nơi này nam nữ trộn lẫn ngủ, thường thường sẽ có niềm vui ngoài ý muốn.
Học viện không lớn, đi một lát cả ba đã đến trước cửa Thất xá, cửa mở, bên trong còn thỉnh thoảng vang lên tiếng vui đùa ầm ĩ.
Trần Phàm biết rõ lát nữa sẽ có chuyện xảy ra, nên cùng Tiểu Vũ lui về phía sau, cho Đường Tam đứng phía trước.
Đường Tam gõ cửa một cái, trong lúc nhất thời, tất cả mọi người trong phòng đều quay sang nhìn bọn hắn.
Trong đó một vị bạn học lớn tuổi hơn, nhìn Đường Tam quần áo đầy miếng vá, trực tiếp đi tới.
"Này, ngươi là mới tới sinh viên làm công à?"
"Không sai, các ngươi tốt, ta là tân sinh hôm nay mới vừa vào học"
"Ta gọi Vương Thánh, võ hồn chiến hổ, là nơi này thủ lĩnh, tiểu tử, ngươi tên gì? Võ hồn là cái gì?"
"Ta gọi Đường Tam, võ hồn lam ngân thảo"
Làm ba chữ lam ngân thảo xuất hiện, trong phòng đột nhiên vang lên tiếng cười nhạo.
"Làm phiền ngươi nhường đường một chút, được sao"
Nghĩ đến mọi người đều là đồng học, Đường Tam chịu đựng, lộ ra thiện ý cười.
"Không có ý tứ, tiểu tam, trừ khi ngươi nhận ta làm lão đại, còn muốn vào đến? hừ hừ"
Nghe đến đây, Đường Tam nụ cười rút đi, khuôn mặt lập tức âm trầm xuống.
"Ta là Đường Tam, không phải tiểu tam!"
Vừa dứt lời, trong nháy mắt, Đường Tam lập tức bộc phát!
Quỷ Ảnh Mê Tung thân pháp cộng thêm chiến kỹ Khống Hạc Cầm Long, chỉ có một thân man lực Vương thánh nơi nào là đối thủ, hai ba chiêu "Phanh phanh" vang lên, Vương Thánh trực tiếp b·ị đ·ánh té ra sau.
"Bây giờ ngươi có thể tránh ra sao?"
Đường Tam cầm lấy hành lý, âm thanh không lạnh không nhạt vang lên.
Vương Thánh thấy thế tranh thủ đứng dậy nhường đường.
Trần Phàm nhìn xem không sai biệt lắm, thế là tiến lên nói.
"Đã Đường Tam đánh bại ngươi, hiện tại Đường Tam là thủ lĩnh, cho nên ta muốn khiêu chiến Đường Tam!"
Nghe nói như thế, mọi người lúc này mới quay đầu nhìn về phía Trần Phàm.
Đường Tam quay đầu nhìn về phía Trần Phàm, lúc đầu không định tiếp thu khiêu chiến. Dù sao, kiếp trước hắn đường đường là một tên sát thủ, chẳng lẽ lại còn muốn đánh nhau tranh giành thủ lĩnh với bọn trẻ con này hay sao?