Chương 3: Gia nhập Nặc Đinh học viện, gặp Đường Tam
Trần Phàm từ hệ thống không gian lấy ra một hạt châu, hạt châu này là hắn nhận được sau khi hoàn thành nhiệm vụ.
Nó tên là Giới Châu, một kiện bảo vật có thể trưởng thành, chỉ cần không ngừng nâng cấp, không gian của nó sẽ liên tục mở rộng, cho đến khi nó như một thế giới.
Hiện tại, bên trong chỉ có 10m², chỉ có thể chứa một ít đồ, muốn thăng cấp, cần 10.000 Điểm Khí Vận hoặc để cho nó tự hấp thu năng lượng để mở rộng.
Nghĩ tới đây, Trần Phàm không khỏi cảm thán: "Ta quá nghèo a ~ "
Nhìn vào hệ thống thương thành, nhờ vào hoàn thành nhiệm vụ của Tiểu Vũ, hiện tại hắn có được 1.000 điểm khí vận, chỉ có thể mua được vài thứ rẻ tiền.
Những món đồ trong thương thành đắt kinh khủng, chỉ có thể nhìn cho đỡ thèm thôi.
Điểm Khí Vận quá ít, chỉ có thể mua thứ gì đó rẻ chút, hắn bắt đầu tìm kiếm. Hiện tại, hắn đã có công pháp tu luyện hồn lực và tinh thần lực — Thái Dương Chân Kinh.
Hắn cũng muốn một bộ luyện thể công pháp, nhưng công pháp tốt thì quá đắt, mua không nổi, còn công pháp kém thì không đáng để mua.
Trần Phàm liếc qua phần rút thưởng, với 1.000 điểm, có thể rút mười lần. Mặc dù có thể sẽ rút trúng mấy thứ vớ vẩn, nhưng nếu may mắn thì sao?
Nghĩ tới đây, hắn không do dự nữa, trực tiếp mở liên rút.
Vòng quay đang không ngừng chuyển động, cuối cùng khi nó dừng lại, 10 chùm sáng từ bên trong bay vào hệ thống không gian.
Trần Phàm vội vàng tra xét, đại đa số đều là mấy thứ bình thường.
Chăn nệm, tiền, quần áo... Toàn mấy thứ tầm thường, Trần Phàm không khỏi thất vọng. Đột nhiên, khi nhìn đến chùm sáng cuối cùng, hô hấp của hắn trở nên dồn dập, cực kỳ kích động.
Công pháp: Thần Ma Bất Diệt Chân Kinh ( tàn quyển )
Đây là một bộ Tiên cấp cực phẩm luyện thể công pháp, công pháp chia 9 tầng, 3 tầng Tiểu thành, 6 tầng đại thành, 9 tầng viên mãn.
Nhục thân vô địch, hái trăng bắt sao dễ như trở bàn tay. Tuy nhiên, hiện tại công pháp chỉ có 3 tầng đầu.
Mà cũng đúng, chỉ tốn 1.000 Điểm Khí Vận mà đòi nguyên vẹn thì quá tham lam.
Muốn luyện công pháp này cần tài nguyên cực kỳ khủng bố. hiện tại hắn không có tài nguyên, chỉ có thể luyện chay.
...
Thời gian trôi qua trong nháy mắt, hôm nay là ngày đến học viện, từ sáng sớm Lão thôn trưởng đã gọi dậy Trần Phàm và Tiểu Vũ. Sau đó thu dọn đồ đạc, nói thu dọn đồ vậy thôi, chứ thực ra chỉ có vài bộ quần áo.
Từ Đế Hồn thôn đến Nặc Đinh thành cũng không quá xa, đại khái cần thời gian nữa ngày mới đến nơi.
Trên đường đi, lão thôn trưởng đều đang phổ cập kiến thức cho Trần Phàm và Tiểu Vũ, lão còn kể về Thánh Hồn thôn cùng những thôn xung quanh.
Trần Phàm cùng Tiểu Vũ đều nghiêm túc lắng nghe, mặc dù kiếp trước có đọc tiểu thuyết, nhưng đó dù sao cũng là Tiểu thuyết. Giờ hắn đã xuyên qua, thế giới này là thật. Có thể sẽ có những chỗ khác tiểu thuyết mà hắn không biết.
Nghe đến thánh hồn thôn, Trần Phàm như có điều suy nghĩ: "bây giờ chắc Đường Tam cũng bắt đầu đến học viện rồi"
Vừa đi vừa trò chuyện, đến trưa, bọn họ dừng lại ăn chút lương khô để lấp đầy cái bao tử.
Buổi chiều, hắn có thể lờ mờ nhìn thấy từ xa, tường thành đang dần hiện lên, chạy dài mấy chục dặm.
Nặc Đinh sơ cấp hồn sư học viện toạ lạc ở thành tây, trước đây không có hài tử phù hợp hồn sư yêu cầu, nên lão thôn trưởng cũng không biết đường.
Thế là ba người mù đi dạo một vòng, người không biết, còn tưởng rằng hắn muốn đem hai đứa trẻ lừa bán.
Cuối cùng vẫn là Trần Phạm chủ động hỏi đường, lúc này mới tìm đúng phương hướng.
Cao lớn cổng vòm bên trên khắc lấy bốn chữ lớn "Nặc Đinh Học Viện" ba người từ đằng xa đã thấy, thế là tranh thủ thời gian chạy tới.
Đến nơi, liền nhìn thấy hai người đang cãi nhau với thủ cửa bảo an, Trần Phàm liếc mắt nhìn liền biết đó là ai, Đường Tam chứ không còn ai khác, còn ông lão đứng bên cạnh chắc là thôn trưởng thánh hồn thôn.
Bất chợt, hệ thống âm thanh vang lên.
【 Ting ~ nhiệm vụ: Đánh Đường Tam một trận, kí chủ cần làm cho Đường Tam thất bại trước mặt Tiểu Vũ. 】
Ban thưởng: khí vận điểm 1.000, Khí Hồn đan 3 viên.
Nhìn phần thưởng nhiệm vụ, dù không nhiều nhưng "có còn hơn không".
Khí hồn đan bên trong thương thành bán 100 điểm khí vận một viên, có thể gia tốc tu luyện hồn lực.
Bất quá bây giờ không có cơ hội đánh Tam.
Từ khi có công pháp. hắn chăm chỉ tu luyện mỗi ngày. Do chưa có hồn hoàn, nên hắn vẫn dừng ở cấp mười.
Ngoài ra, hắn cũng đã bắt đầu tu luyện Thần Ma Bất Diệt Chân Kinh, nhưng vì thiếu tài nguyên, tốc độ tu luyện chậm như rùa bò. Dù đã cố gắng hết sức, hắn vẫn chỉ mới học được phần da lông, còn chưa thể xem là nhập môn.
Dù vậy, hắn có thể dễ dàng nângnvật nặng 300kg, tốc độ và thể lực cũng được tăng cường đáng kể.
Hắn không thể tưởng tượng, nếu luyện đến viên mãn công pháp này sẽ đáng sợ đến mức nào.
Hiện tại, Đường Tam đã đánh hai tên gác cổng một trận, chỉ bất quá hắn không nghĩ tới là, Đường Tam thật động sát tâm, nhưng nhìn hai tên gác cổng chửi bới Đường Tam, hoá ra hai tên này không biết sống c·hết vừa sỉ nhục bọn hắn lại còn mắng hắn là tạp chủng, thế này ai mà nhịn được!
Trong tay Đường Tam ẩn giấu đi ám khí chuẩn bị tiễn đưa hai tên gác cổng về với trời!
Nhưng mà đúng vào lúc này, một đạo thanh âm trung khí không đủ, ngoài mạnh trong yếu truyền đến!
"Dừng lại, các ngươi dừng tay lại cho ta!"
Trần Phàm quay đầu nhìn lại, lông mày khẽ nhíu.
Đầu húi cua, bộ dáng hơn 40 tuổi, tướng mạo dáng người đều vô cùng bình thường, tự mang trầm ổn khí tràng, nhưng nhan sắc thì còn có chút... xấu!
Mà hắn cũng không phải ai khác, chính là tự phong "lý luận đại sư " phế vật hồn sư—Ngọc Tiểu Cương!
Tại đây, hắn vẫn có mấy phần địa vị, hai tên gác cổng nhìn thấy hắn, lập tức thay đổi sắc mặt, nịnh nọt: "Đại sư, ngài trở về?"
Thực lực chẳng ra sao nhưng lại thích tỏ ra cao ngạo, Ngọc Tiểu Cương không thèm để ý đến hai gã gác cổng mà đi thẳng đến chỗ thôn trưởng.
"Hai lão tiên sinh, các ngươi có thể đưa cho ta nhìn võ hồn điện chứng minh một chút được không?"
Thấy thế hai lão thôn trưởng cũng không ngốc, sống lâu như thế bản sự nhìn mặt mà nói chuyện cũng không cần phải nói, vội vàng đưa lên võ hồn điện chứng minh.
Ngọc Tiểu Cương lặp đi lặp lại xem chứng minh, ánh mắt không tự chủ được nhìn về phía Đường Tam, càng nhìn càng làm cho hắn hưng phấn, như là trước mặt hắn đang có một cái tuyệt mỹ thiếu nữ đang t·rần t·ruồng.
Đường Tam thì quay đầu sang chỗ khác, hắn không thích cảm giác bị một tên hơn 40 tuổi đại thúc nhìn chằm chằm, đáy lòng không tên bất an nổi lên...
Trần Phàm âm thầm chế giễu, vì hắn biết rõ mối quan hệ thầy trò đầy "duyên phận" này sắp bắt đầu!
"Lão tiên sinh, chứng minh vừa rồi không sai lầm, chuyện vừa rồi ta đại biểu học viên xin lỗi ngươi!"
"Yên tâm giao mấy đứa bé này cho ta đi!"
Ngọc Tiểu cương cũng không nghĩ tới Tiên thiên mãn hồn lực học sinh cứ như vậy bị mình tình cờ gặp phải, mà lại còn tận ba đứa, trong lòng mừng rỡ, ngay sau đó, hắn cũng khách khí mấy phần đối với hai người thôn trưởng.
"Nào có nào có, Đại sư ngài quá lời mấy đứa bé kia liền làm phiền ngươi!"
Đối mặt tôn quý hồn sư, hai lão thôn trưởng có chút thụ sủng nhược kinh, vội vàng khoát tay nói.
Thừa dịp còn sớm, hai lão thôn trưởng dặn dò mọi người vài câu. sau đó bắt đầu trở về đường cũ, dù sao ở đây thuê trọ cũng không rẻ.
Sau khi tạm biệt lão thôn trưởng Trần Phàm cùng Tiểu Vũ, Đường Tam liền đi theo Ngọc Tiểu Cương vào học viện, gác cổng một câu cũng không dám lên tiếng.
"Lão sư, cảm ơn ngươi!"
Trong học viện Trần Phàm cùng Tiểu Vũ phấn khởi hết nhìn đông tới nhìn tây, lại đi phía trước nhất, Đường Tam cùng Ngọc Tiểu Cương rớt lại đằng sau.
"Lão sư? ta cũng không phải lão sư gì cả, người trong học viện đều gọi ta là đại sư!"
Ngọc Tiểu Cương hai tay chắp đằng sau, ngửa mặt lên, ngạo khí mười phần uốn nắn lại sai lầm của Đường Tam.
"Ngược lại là ngươi, tuổi còn nhỏ, tương lai tiềm lực lại không thể đo lường a!"
"Song sinh võ hồn, đặt trên toàn bộ đại lục đều là được trời cao ưu ái thiên phú a!"
Ánh mắt Ngọc Tiểu Cương tràn đầy nhiệt huyết nhìn về phía Đường Tam.