Chương 2: Giác tỉnh Võ Hồn
Nhìn xem Tiểu Vũ khuôn mặt nhỏ đỏ bừng, Trần Phàm cũng không tiếp tục trêu nàng mà bắt đầu ăn gà. Đột nhiên, nghĩ đến điều gì đó.
Hắn lặng lẽ mặc niệm trong lòng, vô thanh vô tức một vệt ánh sáng nhanh chóng bay vào mi tâm của Tiểu Vũ.
Nhìn xem Tiểu Vũ vẫn ăn không có phản ứng tí nào, Trần Phàm trong lòng thở phào nhẹ nhõm, thứ lúc nãy chính là Tình Chủng phân chủng.
Nó có thể âm thầm dung nhập vào linh hồn của đối phương, mà không để lại dấu vết nào, quả thật là lợi hại.
Trần Phàm ấn mở độ hảo cảm của Tiểu Vũ lên xem.
Độ hảo cảm: 60
"Không tệ lắm, 60 cũng xem như quen thuộc"
"Nhìn xem Tiểu Vũ ăn bộ dáng thật khả ái a ~ " :Trần Phàm trong lòng thầm nghĩ.
Sau khi ăn xong, hai người bắt đầu về thôn.
Mang Tiểu Vũ về đến trong nhà, thôn trưởng thấy Tiểu Vũ lạ mặt, thế là tiến đến hỏi.
"Tiểu Phàm, cô bé này là ai? lúc nãy ngươi đi đâu gia gia tìm không thấy?"
Đối mặt thôn trưởng gia gia hỏi thăm, Trần Phàm quyết định che giấu, nếu nói ra, hắn kiểu gì cũng sẽ bị mắng.
"Lúc nãy ta chỉ đi dạo xung quanh thôi, gia gia đừng lo, còn đây là Tiểu Vũ..." Trần Phàm nói.
Thế là hắn bắt đầu kể ra hoàn cảnh của Tiểu Vũ, cái gì đi theo ba mẹ lên thành phố, nữa đường chẳng may gặp c·ướp, bố mẹ bị g·iết chỉ còn một mình may mắn trốn thoát. Tất nhiên, tất cả những lời này là Tiểu Vũ tự bịa ra, hắn cũng không vạch trần.
Nghe Trần Phàm kể xong, Lão thôn trưởng khuôn mặt tràn đầy thương tiếc nhìn Tiểu Vũ, thế là cho Tiểu Vũ ở lại trong nhà, chỉ bất quá nhà chỉ có hai chiếc giường, một cái là hắn, một cái lão thôn trưởng, nên Tiểu Vũ chỉ có thể ngủ cùng hắn.
Đương nhiên Trần Phàm cũng rất nguyện ý Tiểu Vũ ngủ với mình, tất nhiên chỉ đơn thuần là ngủ thôi, hắn cũng không phải cầm thú, dù thèm Tiểu Vũ nhưng phải đợi nàng trưởng thành đã.
Mặc dù nàng là mười vạn năm hồn thú, tuổi thật chắc cũng mấy vạn, nhưng sau khi hoá hình, bây giờ chỉ như cô bé năm tuổi, hắn cũng không hạ thủ được a ~
Giờ gian trôi qua thật nhanh, lại là một năm.
Năm nay Trần Phàm đã sáu tuổi, vài ngày nữa sẽ có người đến chủ trì giác tỉnh Võ Hồn. Nghĩ đến đây, hắn cảm thấy vô cùng hưng phấn, là người sống hai đời, đời trước thường thường không có gì lạ, tẻ nhạt vô vị.
Đời này chuyển sinh sang một thế giới hoàn toàn khác, lại thân mang hệ thống, hắn quyết tâm phải sống được thật tốt, làm những gì mình muốn tùy tâm sở dục.
Vài ngày trôi qua, hôm nay chính là ngày thức tỉnh Võ Hồn, lão thôn trưởng từ sáng sớm đã gọi lên hắn và Tiểu Vũ.
Hai người đi đến võ hồn điện, nói Võ Hồn Điện cho nó oai, chứ ở đây thâm sơn cùng cốc, Võ Hồn Điện chỉ là một căn nhà lá thôi.
Đi vào bên trong, đã có mấy đứa trẻ đứng đợi xung quanh, ở phía trước đứng đấy một tên nữ tử, nữ tử tầm 25 tuổi, tên là Nhược Lâm. Khuôn mặt bình thường, nhưng nụ cười lại rất ôn nhu, Lão thôn trưởng đi lên khách sáo vài câu.
Sau đó Nhược Lâm lấy ra sáu khối hắc diệu thạch cùng một viên lam thủy tinh, bày ra hình lục giác, ra hiệu cho mọi người tiến lên.
"Võ hồn cái cuốc, không có hồn lực!"
"Võ hồn cái xẻng, không có hồn lực!"
"Võ hồn cái búa, không có hồn lực!"
...
Nhìn xem bọn nhỏ dáng dấp thất lạc, Nhược Lâm nhịn không được thở dài, nàng không biết mình đã gặp tình huống này bao nhiêu lần rồi, có lẽ... rất nhiều đi.
Những đứa trẻ không có hồn lực sau khi đi ra bắt đầu ôm người thân ở một bên khóc, ở thế giới này chỉ có trở thành hồn sư mới có thể thay đổi vận mệnh của bản thân thôi.
"Kế tiếp!"
Nhược Lâm cũng không ôm hi vọng nữa.
Rất nhanh bắt đầu tới lượt của Trần Phàm.
Nhẹ nhàng thở ra một hơi bình phục nội tâm kích động, Trần Phàm đi vào giữa hình lục giác, để tay lên lam thuỷ tinh, sau đó lam thủy tinh chiếu lấp lánh, hiện ra tiên thiên mãn hồn lực.
Khi thức tỉnh võ hồn, bề ngoài của Trần Phàm cũng bắt đầu thay đổi, làn da hơi ngăm dần dần chuyển sang trắng, chiều cao của hắn cũng tăng lên, tóc bắt đầu dài ra đến sau lưng, tóc nữa bên đen, nữa bên trắng, hai tròng mắt Âm dương luân chuyển, cực kì thần dị.
Lúc trước khuôn mặt của hắn rất bình thường, nhưng sau khi thức tỉnh võ hồn, khuôn mặt cũng dần trở nên đẹp trai hơn, đây là một cái hiệu quả của sinh mệnh tiến hoá, càng tiến hoá, sinh vật sẽ dần trở nên hoàn mỹ hơn.
Đó là lý do tại sao ở tu luyện thế giới rất ít người xấu, mặc dù không đẹp, cũng sẽ không xấu được.
Sau khi tắt Âm Dương Nhãn, bề ngoài của hắn trở lại bình thường, tóc vẫn dài nhưng bây giờ là hoàn toàn đen, không như lúc bật Âm Dương Nhãn, nữa đen nữa trắng, tròng mắt cũng trở lại bình thường.
Nhược Lâm nhìn thấy cái này trực tiếp sợ ngây người, sau đó cực kì hưng phấn, khuôn mặt hồng nhuận, nhìn xem thanh côn trên tay Trần Phàm đang tùy ý lớn nhỏ.
"Tốt tốt tốt, ngươi có muốn gia nhập vào Võ Hồn Điện hay không?"
Nhược Lâm không nhịn được mở miệng hỏi.
Nhìn xem Nhược Lâm cực kì hưng phấn liên tục nói ba chữ tốt, Trần Phàm chỉ suy nghĩ một chút.
Thôi được rồi, hắn còn muốn đi sử lai khắc gặp Vinh Vinh cùng Trúc Thanh, còn chưa c·ướp đoạt cơ duyên của Đường tam, làm sao có khả năng đi Võ Hồn Điện, thế là khuôn mặt áy náy từ chối.
"Xin lỗi tiền bối, ta còn muốn đi ra nhìn xem thế giới bên ngoài, về sau nếu ta muốn gia nhập thế lực, chắc chắn đầu tiên cân nhắc võ hồn điện!"
Thấy Trần Phàm từ chối, Nhược Lâm mặc dù hơi tiếc nuối, nhưng cũng không có ép buộc.
Tiếp đó Tiểu Vũ cũng giống như hắn, cho thấy tiên thiên mãn hồn lực cùng thú võ hồn, Nhược Lâm cũng tiến hành mời chào, nhưng Tiểu Vũ tất nhiên sẽ không đồng ý gia nhập, dù sao Tiểu Vũ bây giờ đối với hắn đã 90 điểm hảo cảm.
Mặc dù Tiểu Vũ đã sống rất lâu, nhưng kinh nghiệm sống chưa nhiều, thêm nữa hắn đối Tiểu Vũ rất tốt, cộng thêm Tình Chủng nên rất dễ dàng liền đem hảo cảm tăng lên 90 điểm, còn như 100, đó là phải kết làm phu thê, hắn cùng Tiểu Vũ còn nhỏ tất nhiên không làm được, ít nhất phải đợi Tiểu Vũ 12 tuổi.
Ở Đấu la, 12 xem như là trưởng thành, dù sao 12 tuổi thân thể đã như người trưởng thành, có thể kết hôn sinh con.
Tất nhiên bây giờ không làm được chuyện phu thê, nhưng nắm tay, hôn ôm cái gì, vẫn là rất thoải mái.
Hắn không đi, Tiểu Vũ đoán chừng cũng không đi, với lại nếu hắn nhớ không nhầm thì nàng cùng võ hồn điện còn có thù mà.
Thế là Hắn bắt đầu nghiên cứu võ hồn của bản thân, võ hồn tên là Gậy Như Ý, hình dạng là một cây gậy có thể biến hoá dài ngắn lớn nhỏ tùy ý, rất giống Kim Cô Bổng của con khỉ kia.
Bắt đầu tra xét xem công năng của nó, Trần Phàm cũng không ngoài ý muốn, ngoài dài ngắn lớn nhỏ tùy ý ra, nó còn có thể biến hoá cân nặng, nhẹ nhất là 1 kg, nặng nhất là 1000 kg, Ngắn nhất là 1 cm, dài nhất là 100m.
Hắn bắt đầu tra xét Thiên phú mà hắn vừa thức tỉnh.
Thiên Phú: Âm Dương Nhãn
Công năng:
Thấy rõ hư hảo.
Thôi miên.
Điều khiển tâm trí.
Ảo thuật.
Ngoài ra, nắm giữ Âm Dương Nhãn, hắn có thể điều khiển âm dương chi lực, còn có chuyên môn âm dương lĩnh vực.
...
Thời gian trôi qua, hắn cùng Tiểu Vũ cũng chuẩn bị đi đến sơ cấp học viện, trước khi đến đó, hắn đem một món đồ đưa cho Tiểu Vũ.
"Tiểu Vũ, Ca đưa cho ngươi món quà, đưa tay ra!" :Trần Phàm đi đến bên cạnh Tiểu Vũ, đưa tay sờ đầu nàng.
"Hì hì, Phàm ca ca, ngươi cho ta cái gì nha?" :Tiểu Vũ con ngươi híp thành nguyệt nha, đưa tay ra vừa cười vừa nói.
Sau đó Trần Phàm thần thần bí bí từ trong túi móc ra một chiếc nhẫn, đeo vào ngón áp út của Tiểu Vũ.
Tiểu Vũ ngơ ngác nhìn xem chiếc nhẫn trên ngón tay, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, tràn đầy ngượng ngùng, Nàng dù sao cũng sống ở thế giới loài người được một khoảng thời gian, Trần Phàm cũng kể rất nhiều thường thức cho nàng, nên nàng biết đeo chiếc nhẫn ở ngón áp út có nghĩa là gì.
Mặt dù cực kì ngượng ngùng nhưng nàng cũng không thu tay lại, mặc cho Trần Phàm đeo nhẫn.
Thấy Tiểu Vũ ngượng ngùng khuôn mặt nhỏ đỏ bừng, Trần Phàm nhịn không được hôn lên, thật lâu mới rời môi, còn kéo theo một sợi tơ bạc.
Sau khi hôn xong Tiểu Vũ bụm mặt chạy trối c·hết, Trần Phàm lắc đầu bật cười, chiếc nhẫn mà hắn vừa đưa cho Tiểu Vũ chính là sau khi hoàn thành nhiệm vụ tăng 90 điểm hảo cảm gói quà, bên trong có một chiếc tên là Định Tâm nhẫn, một viên đan dược tên là Hoá Hình Đan, có thể làm cho yêu thú, hung thú, hồn thu... hoá hình.
Định Tâm Nhẫn có công năng che dấu thiên cơ, khí tức... không thể bị thôi diễn.
Khi bản thân gặp nguy cơ trí mạng, chiếc nhẫn cũng sẽ mở ra một đạo vô địch phòng hộ, sau đó dịch chuyển đến một nơi ngẩu nhiên an toàn, mỗi ngày chỉ sử dụng được một lần, nó còn là một chiếc không gian giới chỉ, bên trong có 10m³, không thể chứa vật sống, không gian có thể tiếp tục mở rộng bằng Điểm Khí Vận.
Lúc độ hảo cảm của Tiểu Vũ đạt 90 điểm, hắn cũng đã đưa cho nàng Thái Âm Chân Kinh, Thái âm và Thái Dương Chân Kinh tách ra tu luyện chính là Thiên cấp Tu luyện công pháp.
( Công pháp chia từ thấp đến cao: Hoàng, Huyền, Địa, Thiên. Mỗi cấp lại chia Cực phẩm, Thượng phẩm, Trung phẩm, Hạ phẩm.)
Hai người khác phái Tu luyện cùng nhau, tạo thành một bộ Thiên cấp cực phẩm song tu công pháp, nghĩ tới đây, hắn bắt đầu có chút chờ mong.
Còn Hoá Hình Đan, bây giờ hắn cũng không định đưa cho Tiểu Vũ, với lại có Định Tâm Nhẫn, Tiểu Vũ cũng không cần lo lắng bị phát hiện.