Chư Thiên: Từ Đấu La Bắt Đầu Cướp Đoạt Chư Thiên Vạn Giới

Chương 19: Đan dược và mỹ nhân




Chương 19: Đan dược và mỹ nhân
Trong căn phòng yên tĩnh, ánh nến leo lét, tỏa ra ánh sáng mờ nhạt. Trần Phàm ngồi xếp bằng trước lô đỉnh, ánh mắt sắc bén, tập trung cao độ.
Trước mặt hắn là một lô đỉnh đen thẫm, thân đỉnh khắc hoa văn cổ xưa, tỏa ra khí tức huyền bí. Đây không phải phàm vật, mà là một kiện bảo vật hắn mua từ hệ thống—Thanh Hỏa Đỉnh, trị giá 200 điểm khí vận.
Hắn nhẹ nhàng đặt tay lên lô đỉnh, tâm niệm vừa động, một ngọn lửa màu xanh lam bùng lên bên trong, nhiệt độ trong phòng lập tức tăng lên.
“Lửa không tệ, bây giờ bắt đầu đi.”
Hắn vung tay, từng loại dược liệu nhanh chóng được đặt vào bàn bên cạnh.
Huyền Lâm Sâm, Long Diệp Thảo, Tử Ngọc Quả… đều là những dược liệu thường thấy, có tác dụng tăng cường thể lực, khôi phục thương thế.
Trần Phàm lướt qua từng dược liệu, xác nhận phẩm chất rồi lần lượt đưa vào lô đỉnh.
Xèo… Dược liệu vừa rơi vào đỉnh, ngọn l·ửa b·ùng l·ên thiêu đốt, tinh hoa bên trong tan ra, từng tia linh khí tinh thuần lan tỏa khắp phòng.
Hắn khống chế ngọn lửa một cách tinh tế, để nó không quá mạnh cũng không quá yếu. Nếu lửa quá mạnh, dược liệu sẽ cháy khét; nếu lửa quá yếu, dược tính không thể hòa quyện vào nhau.
Một canh giờ sau…
Mồ hôi lấm tấm trên trán, nhưng ánh mắt Trần Phàm vẫn không rời khỏi lô đỉnh.
Bên trong, chất lỏng vàng óng ánh dần cô đặc, xoay tròn như một tinh thể nhỏ, hương thơm dược liệu lan tỏa khắp căn phòng.
Trần Phàm biết—đây là bước quan trọng nhất.
Ngọn lửa thu nhỏ, bao bọc lấy đan dược đang hình thành. Một t·iếng n·ổ nhẹ vang lên—nắp đỉnh bật mở, mười viên đan dược bay ra, phát ra ánh sáng mờ ảo. Trần Phàm vung tay thu lại, khóe môi nhếch lên đầy hài lòng.
Cầm bình đan dược trong tay, Trần Phàm nhìn những viên đan dược phát sáng nhẹ nhàng, mùi thơm nồng nàn lan ra.
Hắn khẽ cười, trong mắt lóe lên sự hài lòng.

“Không tệ, lần đầu tiên đã thành công, không uổng công sức.”
Sau đó, hắn tiếp tục luyện chế các loại đan dược khác như Thể Lực Đan, Hồi Huyết Đan, Cầm Huyết Đan…
Mỗi lần luyện chế, động tác của hắn càng thêm thuần thục, thời gian cũng rút ngắn đáng kể.
Một canh giờ sau…
Trần Phàm duỗi lưng một cái, nhìn không gian hệ thống đã đầy ắp đan dược, khóe môi khẽ nhếch lên.
“Sau này phải đi mua dược liệu để luyện Khí Hồn Đan mới được. Không có đan dược tốt, tốc độ tu luyện chung quy vẫn có chút chậm…”
Vừa định ra ngoài, tiếng gõ cửa vang lên.
Mở cửa ra nhìn, người đến chính là Đái Mộc Bạch.
"Có chuyện gì?"
Trần Phàm mặt không b·iểu t·ình hỏi một câu.
"Ngươi đến thao trường đi, viện trưởng đang chờ!" Đái Mộc Bạch không mặn không nhạt nói.
Nhận được lời gọi của Đái Mộc Bạch, Trần Phàm lập tức chạy đến thao trường. Khi hắn đến nơi, mọi người đã tập hợp đầy đủ.
Áo Tư Tạp hôm nay ăn mặc gọn gàng hơn, nhưng ánh mắt hắn vẫn âm trầm khi lặng lẽ nhìn về phía Ninh Vinh Vinh.
Hắn thấy rõ mọi chuyện nhưng không để tâm. Dù sao, Ninh Vinh Vinh chỉ có thể là của hắn!
Nguyên tác nói hai người là một cặp? Chỉ là một cuốn tiểu thuyết mà thôi! Hiện tại ta đã xuyên qua, nữ nhân nào ta thích thì chỉ có thể thuộc về ta, làm gì có chuyện nhường cho kẻ khác!
...

Rất nhanh mọi người chuẩn bị nghiêm chỉnh, một tên nam nhân trung niên, có gương mặt sắc bén như dao, mũi ưng, đeo một cái kính gọng đen, một bộ gian thương đi đến mọi người trước mặt.
"Ta, viện trưởng Sử Lai Khắc học viện Phất Lan Đức, đại biểu học viện hoan nghênh các ngươi đến đây!"
"Năm nay rất không tệ, học viện chúng ta lại nhiều hơn năm tên tiểu quái vật!"
Phất Lan Đức tầm mắt quét nhìn xung quanh, đột nhiên cảm thấy thiếu một người.
"Mộc Bạch, Hồng Tuấn đâu rồi, sao tên kia còn chưa tới?" Phất Lan Đức quay đầu hướng về phía Đái Mộc Bạch hỏi.
"Thưa viện trưởng, tên kia không biết đi đâu bị người đả thương, bây giờ còn nằm trong bệnh xá đây!" Đái Mộc Bạch chắp tay đáp.
Phất Lan Đức nghe vậy trong lòng khó chịu, tuy nhiên, bây giờ không phải lúc đi giáo huấn tên đó, chỉ có thể gật đầu coi như thôi.
"Thôi được rồi, mặc kệ hắn, lát nữa ta sẽ đi xem hắn."
Nhìn xem mọi người đã đến đông đủ, tiếp đó Phất Lan Đức lớn tiếng nói: "Hôm nay lớp đầu tiên, sẽ bắt đầu tại ban đêm, các ngươi điều chỉnh thật tốt trạng thái, tối nay huấn luyện!"
"Áo Tư Tạp, Ninh Vinh Vinh, hai người các ngươi lưu lại đây, những người khác về trước đi."
Thông báo hoàn tất, Chu Trúc Thanh dẫn đầu rời khỏi, Đái Mộc Bạch thấy thế định đi theo.
Nhưng Trần Phàm nhanh chân tiến lên, cùng Chu Trúc Thanh trò chuyện, cả hai còn vừa nói vừa cười.
Cảnh tượng này khiến Đái Mộc Bạch khó chịu vô cùng, nhưng nghĩ đến ngày khảo hạch hôm đó, hắn chỉ có thể bất đắc dĩ nén xuống, chờ cơ hội sau này.
Chu Trúc Thanh bình thường mặc dù lạnh nhạt, lúc nào khuôn mặt cũng là một bộ người sống chớ gần, nhưng không hiểu tại sao mỗi khi gặp Trần Phàm, trong lòng nàng luôn nổi lên gợn sóng.
Quay lại bên này, bị Phất Lan Đức điểm danh ba người, đứng ở một bên chờ phân phó.
"Thân là Thức Ăn hệ Hồn Sư và Khí Hồn Sư hệ phụ trợ, trong lúc chiến đấu, các ngươi cần cung cấp tăng thêm cùng cường hoá cho đồng đội, đồng thời còn cần cam đoan bản thân an toàn, vì thế một cái thể chất tốt đẹp là không thêt thiếu!"

"Hôm nay sẽ huấn luyện thể chất, các ngươi chạy xung quanh thôn 20 vòng, Đến trưa mà chưa chạy xong thì đừng mong được ăn cơm!"
Phất Lan Đức ra lệnh một tiếng, mọi người đáp ứng một tiếng tốt, sau đó Ninh Vinh Vinh dẫn đầu chạy trước, Áo Tư Tạp trong lòng mặc dù than thở nhưng vẫn xuất phát.
Ngôi làng này không quá lớn cũng không quá nhỏ, nhưng chạy liên tục 20 vòng thì...
Đối với thể phách của phụ trợ hồn sư so sánh với người bình thường không khá hơn bao nhiêu, có thể nói cường độ luyện tập trực tiếp kéo căng!
Thấy mọi người bắt đầu chạy, Phất Lan Đức hài lòng gật đầu, rồi quay lưng rời đi
Thời gian dần trôi, Ninh Vinh Vinh đã chạy được 10 vòng, mồ hôi nhễ nhại, đôi chân dần mất cảm giác. Trong lòng nàng tràn đầy ấm ức—đường đường là công chúa Thất Bảo Lưu Ly tông, lại phải chịu khổ thế này!
"Vinh Vinh, ngươi đã mệt đi, cho ngươi cái này, ăn vào sẽ khôi phục thể lực!"
Người xuất hiện là Trần Phàm, hắn đưa cho nàng một viên đan dược.
"Được rồi cảm ơn ngươi Trần Phàm!"
Ninh Vinh Vinh mặc dù không biết có tác dụng thật không, nhưng vẫn nhận lấy trực tiếp cho vào mồm, nàng cũng không nghĩ ra, tại sao mình lại như thế, người ta đưa cái gì cũng không nghi vấn, trực tiếp ăn, tuy nhiên, nàng cũng không bài xích cảm giác này.
Vừa nuốt vào, một luồng khí ấm áp lan tỏa khắp cơ thể. Sự mệt mỏi biến mất, thể lực khôi phục gần như hoàn toàn. Ninh Vinh Vinh ngạc nhiên nhìn Trần Phàm, ánh mắt lấp lánh.
"Đây là đan dược gì vậy, tốt thần kỳ a, thể lực của ta bây giờ đã hoàn toàn khôi phục!" Ninh Vinh Vinh hưng phấn nói.
"Đây là Thể Lực Đan, do chính ta luyện chế. Thế nào? Hiệu quả không tồi chứ!" Trần Phàm mỉm cười nói.
"Ừm, ngươi còn không? Cho người ta một chút nha ~ "
Ninh Vinh Vinh nũng nịu nói, ánh mắt tràn đầy sùng bái nhìn Trần Phàm.
Thấy Vinh Vinh làm nũng như thế, Trần Phàm cũng không keo kiệt, trực tiếp cho nàng một bình, bên trong có mười viên.
Dù sao loại đan dược này rất rẻ, dùng để lấy lòng nữ nhân cũng không lỗ. Không thấy ánh mắt sùng bái của Vinh Vinh sao?
Áo Tư Tạp nhìn cảnh tượng trước mắt, bàn tay siết chặt, nhưng chỉ lặng lẽ quay đi. Trong lòng hắn, có thứ gì đó dường như đã trượt khỏi tầm tay.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.