Chương 16: Khảo hạch 3
Bất quá, hắn cũng chưa dùng toàn lực, Gậy Như Ý có thể nặng 10.000 kg, bây giờ hắn mới dùng một phần mười, nếu như dùng toàn lực sẽ như thế nào, liệu có thể gây thương tổn cho Hồn Thánh hay không?
Trần Phàm siết chặt Gậy Như Ý, hồn lực trong cơ thể như hồng thủy tràn ra, từng dòng khí nóng rực từ cơ bắp lan tỏa, khiến không khí xung quanh hắn vặn vẹo. Một luồng khí thế cuồng bạo dâng lên, làm cho mặt đất dưới chân hắn rạn nứt từng mảng.
"Lão sư, ngài cẩn thận a, ta dùng toàn lực đây!"
Vừa nói xong, Trần Phàm nhún chân đạp mạnh xuống đất. "Ầm!" Một hố sâu lõm xuống tại chỗ hắn đứng, thân ảnh hắn bắn vọt lên trời như một mũi tên phá không, mang theo côn ảnh khổng lồ từ trên không trung hung hăng giáng xuống.
Triệu Vô Cực lúc này sắc mặt đại biến, hắn có thể cảm nhận rõ ràng một áp lực kinh khủng đang lao đến. Cảm giác giống như hắn không phải đang đối đầu với một Hồn Tôn, mà là một con quái vật cổ đại có sức mạnh hủy diệt!
"Bất Động Minh Vương Thân!"
Hắn gầm lên, thân thể nhanh chóng hóa thành một pho tượng kim cương lấp lánh. Cùng lúc đó, hai chân hắn đạp mạnh xuống, cắm chặt vào mặt đất như rễ cổ thụ, cố gắng chống chịu cơn cuồng bạo này.
Ầm!
Ngay khi Gậy Như Ý giáng xuống, không gian xung quanh chấn động dữ dội. Một cơn bão khí bùng phát từ điểm v·a c·hạm, mặt đất nứt vỡ thành từng mảng, bụi đất bốc lên mịt mù. Những học viên đứng gần đó đều bị cơn chấn động thổi bay ra xa, thậm chí Đái Mộc Bạch cũng phải nhanh chóng lui về sau vài bước để giữ vững thăng bằng.
Triệu Vô Cực gầm lên, hai chân ghim chặt xuống mặt đất, nắm đấm siết chặt đón đỡ Gậy Như Ý.
Nhưng ngay khoảnh khắc v·a c·hạm—
"Rắc!"
Một âm thanh giòn tan vang lên, tựa như xương cốt nứt vỡ. Mặt đất dưới chân Triệu Vô Cực vỡ toác thành từng mảng lớn, không chịu nổi sức mạnh cuồng bạo! Cả thân hình đồ sộ của hắn lập tức bị hất văng như một viên đạn pháo, lao thẳng về phía sau, phá nát hai gốc đại thụ rồi đâm sầm vào một căn nhà gỗ.
Ầm! Ầm! Ầm!
Khói bụi cuồn cuộn bốc lên, phế tích đổ nát chỉ còn lại một đống hoang tàn.
Không khí chợt rơi vào tĩnh lặng!
Mọi người há hốc mồm, từng ánh mắt kinh hãi nhìn về phía đ·ống đ·ổ n·át. Một lát sau, trong làn bụi mờ mịt, một thân ảnh lảo đảo đứng dậy.
Triệu Vô Cực toàn thân chật vật, trên khóe miệng chảy ra một vệt máu đỏ tươi, bộ quần áo cũng bị xé rách vài chỗ, lộ ra làn da kim cương rạn nứt.
"Ngoạ tào..."
Đái Mộc Bạch thì thào, trong lòng vô cùng rung động.
"Triệu lão sư, ngài b·ị đ·ánh thổ huyết a!"
Triệu Vô Cực hít sâu một hơi, ép cơn đau xuống. Trong lòng hắn lúc này không biết là phẫn nộ hay sợ hãi, nhưng có một điều hắn chắc chắn — tiểu tử này, tuyệt đối không phải người thường!
"Các ngươi đã thông qua khảo nghiệm... Đái Mộc Bạch, dẫn bọn hắn đi báo danh đi!"
Nói xong, hắn vội vàng rời đi, không quên hung hăng trừng mắt nhìn Đái Mộc Bạch:
"Ngươi đợi đấy! Lát nữa ta sẽ dạy ngươi một chút thực chiến!"
Vừa dứt lời, thân ảnh hắn đã như cơn gió biến mất.
Nhìn bóng lưng lão sư bỏ đi, mọi người đưa mắt nhìn nhau, ai nấy đều chưa hết bàng hoàng.
Tiểu Vũ là người đầu tiên phản ứng lại. Đôi mắt sáng rực, nhào thẳng vào lòng Trần Phàm, vui sướng hét lên:
"Phàm ca ca! Ngươi quá lợi hại rồi!"
Trần Phàm mỉm cười, nhẹ nhàng xoa đầu nàng, ánh mắt liếc qua Đường Tam và Đái Mộc Bạch, khóe môi cong lên đầy ý vị.
Lúc này, hai người kia sắc mặt có chút khó coi...
Sau khi b·ị đ·ánh thổ huyết, Triệu Vô Cực tuy ngoài mặt lúng túng rời đi, nhưng trong lòng lại không thể bình tĩnh. Trong lòng thầm nghĩ:
"Lực lượng của tiểu tử này thật khủng bố! Dù hắn chỉ là một Hồn Tôn, nhưng lại có thể khiến ta chịu thiệt. Nếu không phải ta có Bất Động Minh Vương Thân giảm bớt sát thương, có lẽ vừa rồi ta đã b·ị t·hương nghiêm trọng hơn!"
Hắn siết chặt nắm tay, cảm nhận cơn đau nhói từ cú v·a c·hạm vừa rồi. Mặc dù lúc nãy do hắn chủ quan và không dùng toàn lực, nhưng điều đó lại không quan trọng. Trong mắt hắn, Trần Phàm giờ không còn là một học sinh bình thường mà đã được xếp vào hàng quái vật chân chính!
"Hắn có thể trong tương lai trở thành Phong Hào Đấu La... thậm chí... còn hơn thế nữa!"
Sau đó, Triệu Vô Cực nhanh chóng đi tìm viện trưởng Phất Lan Đức để báo cáo về trường hợp đặc biệt này.
...
Khi nhìn thấy Tiểu Vũ nhào vào lòng Trần Phàm, Đường Tam tim như bị dao cắt, bàn tay siết chặt đến mức móng tay đâm vào lòng bàn tay.
"Tại sao... Tại sao Tiểu Vũ lại thân mật với hắn như vậy? Ta đã luôn đối xử tốt với nàng, tại sao nàng lại sùng bái hắn như thế? Ta có chổ nào không bằng hắn?"
Mặc dù không cam lòng, nhưng Đường Tam không dám biểu hiện ra ngoài, chỉ có thể gượng cười để che giấu sự ghen ghét trong lòng.
Tương tự, Đái Mộc Bạch cũng đang vô cùng khó chịu. Trước giờ, hắn luôn là người mạnh nhất trong nhóm, nhưng giờ đây, Trần Phàm đã hoàn toàn chiếm lấy sân khấu của hắn.
Tiểu Vũ vẫn ôm chặt lấy cổ Trần Phàm, hưng phấn lắc lư:
"Phàm ca ca, lúc nãy ngươi thực sự quá ngầu! Nhìn Triệu lão sư b·ị đ·ánh bay, ta suýt nữa vỗ tay khen hay a ~ "
Ninh Vinh Vinh cũng tiến đến, ánh mắt lấp lánh:
"Trần Phàm, ngươi thật sự là thiên tài hiếm có! Ta chưa từng thấy ai mạnh mẽ như ngươi ở độ tuổi này!"
Chu Trúc Thanh gật đầu đồng ý:
"Đúng vậy a, ngươi quá mạnh."
Trần Phàm cười nhạt, xoa đầu Tiểu Vũ.
"Không có gì, chỉ là may mắn thôi."
Nhưng trong lòng hắn lại rất hưởng thụ cảm giác này.
"Hệ thống, giúp ta kiểm tra độ hảo cảm của các nàng!"
Tiểu Vũ: 100
Ninh Vinh Vinh: 75
Chu Trúc Thanh: 70
"Ngươi khiêm tốn quá đó, à lúc nãy cảm ơn ngươi Trần Phàm, nếu không có ngươi, chúng ta khẳng định không cách nào thông qua!" :Ninh Vinh Vinh nhìn Trần Phàm khuôn mặt, trong ánh mắt lấp loé một tia tình cảm, đến nàng cũng không phát giác được.
Đường Tam nhìn xem Tiểu Vũ nhảy vào trong ngực của Trần Phàm, sắc mặt hắn thoáng chút khó coi, trong lòng thầm nghĩ: "C·hết tiệt, ngươi đợi đó cho ta, ta chắc chắn sẽ cứu Tiểu Vũ khỏi ma trảo của ngươi!"
Đái Mộc Bạch cũng không khá hơn là bao. Nhìn thấy ánh mắt sùng bái của Chu Trúc Thanh dành cho Trần Phàm, trong lòng hắn vô cùng ấm ức. Nhưng thực lực không bằng người, chỉ có thể nhịn xuống, miễn cưỡng gạt ra một nụ cười, đi đến chúc mừng.
Trần Phàm nhìn thấy ba tiểu mỹ nhân nhìn mình với ánh mắt sùng bái, trong lòng không khỏi lâng lâng. Quả nhiên, ở đâu cũng vậy, nhất thời trang bức nhất thời thoải mái, vẫn trang bức vẫn thoải mái, đặc biệt là ở trước mặt mỹ nữ trang bức.
Bất quá, nếu có người để ý sẽ thấy hai tay chắp sau lưng của hắn đang run, chủ yếu là do lực phản chấn khi cả hai v·a c·hạm. Giờ tay của hắn có chút tê, nhưng hồn lực tiêu hao không đáng kể, bởi vì lúc nãy hắn chỉ đơn thuần dùng sức mạnh nhục thân.
Nhìn xem độ hảo cảm của hai nữ xoạt xoạt dâng lên, Trần Phàm trong lòng vui nở hoa rồi. Bên ngoài, hắn vẫn tỏ ra khiêm tốn.
"Không có gì, cơ thao!"
Nhìn xem Trần Phàm Trang Bức nghiện, Đái Mộc Bạch thật sự là không nhịn được, vội vàng ho một tiếng.
"Khụ, Trần Phàm huynh đệ ngươi thật lợi hại a, đi đi đi, ta mang các ngươi đi báo danh, vào chổ ở!"
...
Lúc này, ở một chổ khác Sử Lai Khắc.
Triệu Vô Cực đi tìm Phất Lan Đức và kể lại những gì vừa xảy ra.
Phất Lan Đức nhíu mày, trầm ngâm nói:
"Một Hồn Tôn có thể đánh thổ huyết một Hồn Thánh? Tiểu tử này thật sự là quái vật!"
Triệu Vô Cực gật đầu:
"Viện trưởng, ta tin rằng hắn có tư cách trở thành thiên tài mạnh nhất mà Sử Lai Khắc từng có!"
Phất Lan Đức hít sâu một hơi, ánh mắt lóe lên tia sáng khó lường:
"Có lẽ học viện chúng ta muốn quật khởi, phải dựa vào hắn!"