Chư Thiên: Từ Đấu La Bắt Đầu Cướp Đoạt Chư Thiên Vạn Giới

Chương 1: Chuyển sinh, Đế Hồn thôn




Chương 1: Chuyển sinh, Đế Hồn thôn
Bên trong một căn nhà gỗ nhỏ tại Đế Hồn Thôn, ánh sáng yếu ớt xuyên qua khe hở trên mái tranh, phủ lên chiếc giường đơn sơ một lớp mờ ảo.
Trần Phàm đột nhiên mở mắt, trong lòng tràn ngập mờ mịt. Hắn theo bản năng muốn ngồi dậy, nhưng vừa động, cảm giác yếu ớt kỳ lạ truyền đến khiến hắn lập tức cảnh giác.
Khoan đã… Hắn nhớ rõ ràng bản thân đ·ã c·hết rồi!
Ký ức cuối cùng của hắn là cảnh tượng chiếc xe tải lao đến, không kịp tránh né, tất cả hóa thành hắc ám. Nhưng giờ đây, hắn vẫn còn ý thức, vẫn còn tồn tại?
"Chuyện gì xảy ra?"
Hắn cúi đầu nhìn hai tay của mình. Một giây sau, hai mắt hắn trợn to, tràn đầy kh·iếp sợ!
Đập vào mắt hắn là một đôi tay nhỏ nhắn, trắng nõn như ngọc. Không phải như, mà chính xác là tay của một đứa bé! Hắn thử cử động ngón tay, cảm giác rõ ràng không phải ảo giác.
Cùng lúc đó, từng dòng ký ức xa lạ tràn vào đầu hắn.
Hắn… chuyển sinh rồi!
Kiếp trước, hắn chỉ là một người bình thường, sống một cuộc đời tầm thường. Nhưng trong một t·ai n·ạn giao thông, sinh mệnh đột ngột chấm dứt. Không ngờ, hắn lại tái sinh trong thân xác một đứa trẻ sơ sinh ở thế giới này.
Theo trí nhớ, hắn được thôn trưởng Đế Hồn Thôn nhặt được bên ngoài thôn, mang về nuôi dưỡng. Hiện tại mới chỉ một tuổi, ký ức kiếp trước của hắn vừa mới thức tỉnh.
Đáng chú ý hơn cả, thế giới này không hề bình thường!
Thế giới này tồn tại một loại sức mạnh gọi là hồn lực. Mặc dù hắn chưa từng tận mắt chứng kiến, nhưng từ những cuộc trò chuyện của người trong thôn, hắn có thể khẳng định đây là một thế giới siêu phàm!
Hơn nữa, một điều kỳ lạ là ngôn ngữ ở đây hoàn toàn khác biệt với ngôn ngữ kiếp trước, nhưng hắn lại có thể nghe hiểu một cách tự nhiên, có thể là do hắn chuyển sinh, nên linh hồn mạnh hơn bình thường.
Nếu có hồn lực… vậy khả năng lớn đây chính là Đấu La Đại Lục!
Kiếp trước hắn đã từng đọc tiểu thuyết này rồi.
Nghĩ đến điều này, Trần Phàm không nhịn được cảm thán: Huyền huyễn phiên bản cống thoát nước a ~
Đang suy nghĩ về tương lai của mình, đột nhiên—
"Ting! Hệ thống Chư Thiên Bá Chủ kích hoạt thành công!"
Một âm thanh máy móc vang lên trong đầu hắn!
Nghe thấy hai chữ "Hệ Thống" Trần Phàm lập tức hưng phấn!
Làm xuyên việt giả, sao có thể thiếu bàn tay vàng đâu?
Hắn vội vàng mặc niệm hỏi thăm:
"Hệ thống, ngươi có công năng gì?"

Hệ thống nhanh chóng trả lời:
"Hệ thống có nhiều công năng, hiện tại sẽ truyền đạt thông tin cho kí chủ."
Ngay lập tức, một loạt thông tin hiện lên trong đầu Trần Phàm.
【 Công Năng Hệ Thống 】
1. Linh Hồn Chuyển Sinh (chưa mở khóa).
2. Khí Vận Thương Thành – Có thể mua vật phẩm bằng điểm khí vận.
3. Rút Thưởng – Vòng quay nhận thưởng ngẫu nhiên.
4. C·ướp Đoạt Khí Vận – C·ướp cơ duyên hoặc g·iết Khí Vận Chi Tử để đoạt khí vận.
5. Thu Phục Khí Vận Chi Nữ – Khi hảo cảm đạt 100 điểm, mỗi ngày nhận được khí vận điểm định kỳ.
Trần Phàm cẩn thận nghiên cứu.
Có ba cách chính để thu được khí vận điểm:
Thứ nhất, c·ướp cơ duyên hoặc g·iết Khí Vận Chi Tử. Những kẻ này là con cưng của thiên mệnh, nhưng một khi bị g·iết, khí vận trên người chúng sẽ bị hệ thống hấp thu.
Thứ hai, thu phục Khí Vận Chi Nữ. Những nữ tử có khí vận mạnh mẽ, nếu độ hảo cảm đạt mức tối đa, mỗi ngày sẽ tự động cung cấp điểm khí vận. Nếu có thể thu vào hậu cung, lợi ích sẽ càng lớn.
Thứ ba, thành lập thế lực. Chỉ cần có một thế lực vững chắc, hắn có thể nhận được lượng lớn điểm khí vận.
Tại sao không thu phục Khí Vận Chi Tử? Đương nhiên là vì không được a, Khí Vận Chi Tử là thân phận gì, làm sao có khả năng khuất phục dưới người.
Giống như "Một núi không thể chứa hai hổ!" trừ khi "Một Đực một Cái!" Chính là đạo lý này.
Đang nghiền ngẫm cách sử dụng hệ thống, âm thanh máy móc lại vang lên—
"Ting! Gói quà tân thủ đã vào kho, mời kí chủ kiểm tra và nhận."
Trần Phàm cười cười, mở không gian hệ thống.
Bên trong là một hộp quà lấp lánh.
Hắn ấn mở—
"Chúc mừng kí chủ nhận được phần thưởng:"
1. Võ hồn: Gậy Như Ý
2. Bảo vật: Tình Chủng
Hiệu quả: Tình Chủng cắm rễ trong linh hồn, lấy tình yêu làm phân bón, giúp gia tăng hảo cảm. Khi đạt cực hạn, đối tượng sẽ tuyệt đối trung thành, không bao giờ phản bội.

3. Thiên cấp công pháp: Thái Dương Chân Kinh & Thái Âm Chân Kinh
4. Thiên phú: Âm Dương Nhãn
Trần Phàm siết chặt nắm tay.
Rất tốt! Có hệ thống này, hắn chắc chắn sẽ trở thành bá chủ!
Ngay khi đang suy nghĩ, cửa gỗ bỗng kẽo kẹt mở ra.
Một lão giả tóc bạc bước vào, trên tay cầm một bình sữa, khuôn mặt hiền từ.
"Phàm nhi, gia gia mang sữa về cho ngươi đây, mau uống đi!"
Lão giả chính là thôn trưởng Đế Hồn Thôn, người đã nhặt hắn về nuôi.
Trần Phàm nhìn người trước mặt, trong lòng dâng lên một cảm giác ấm áp.
Kiếp trước hắn sống cô độc, không ngờ kiếp này lại có một người thật lòng quan tâm mình.
Hắn âm thầm thề—
"Lão thôn trưởng, ta nhất định sẽ báo đáp người!"
...
Thời gian thấm thoát trôi qua, nháy mắt đã năm năm.
Trần Phàm hiện tại đã năm tuổi. Nhờ tu luyện Thái Dương Chân Kinh, cơ thể hắn cường tráng hơn hẳn so với bạn cùng lứa, thậm chí có thể so sánh với một nam nhân trưởng thành.
Mỗi ngày, hắn đều tranh thủ thời gian rảnh để rèn luyện, đồng thời thử nghiệm các công năng của hệ thống.
Hôm nay, như thường lệ, hắn tiến vào rừng săn bắt.
Không lâu sau, hắn bắt được một con gà rừng béo tốt, đang chuẩn bị nướng ăn thì đột nhiên…
Xột xoạt! Xột xoạt!
Bụi cây gần đó khẽ lay động.
Trần Phàm lập tức cảnh giác, nắm chặt hòn đá bên cạnh, ánh mắt nghiêm túc nhìn về phía tiếng động.
Một đôi tai thỏ trắng nõn lộ ra từ sau bụi cây, ngay sau đó là một cô bé với mái tóc đen nhánh, đôi mắt trong veo đầy cảnh giác.
Trần Phàm khẽ giật mình.

Cô bé này… chẳng lẽ là—?
Cô bé dè dặt lên tiếng:
"Ta… ta bị lạc đường. Ngươi có biết gần đây có thôn làng nào không?"
Trần Phàm nghe vậy, khóe miệng hơi cong lên.
Hắn đã có 99% chắc chắn…
Cô bé này chính là Tiểu Vũ!
Đúng lúc này, bảng hệ thống nhảy ra một cái nhiệm vụ.
Ting ~ Nhiệm vụ công lược, khi Tiểu Vũ đối với ký chủ đạt 90 điểm hảo cảm, nhiệm vụ sẽ hoàn thành.
Ban thưởng: Tiểu Vũ gói quà, 1.000 điểm khí vận, ngẫu nhiên bảo vật 1*
"Quả nhiên, ta đoán không sai chứ!"
Nhìn xem hệ thống nhảy ra cái nhiệm vụ, Trần Phàm trong lòng nói thầm.
Bất quá, nhiệm vụ ban thưởng cũng không nhiều, nhưng thôi "Có còn hơn không".
Với lại kiếp trước khi đọc tiểu thuyết hắn cũng rất thích Tiểu Vũ, kiếp này xuyên qua đây thế nào cũng phải thu Tiểu Vũ vào hậu cung a.
Còn Đường Tam phải làm sao ư?
Liên quan gì đến hắn?
"Ngươi tên gì?" :Trần Phàm biết rõ còn cố hỏi.
"Ta tên Tiểu Vũ, Vũ của Khiêu Vũ."
"Được rồi, ta sẽ dẫn ngươi về thôn, bất quá trước đó ăn cái đã!" :Trần Phàm cầm trên tay con gà, đối với nàng mỉm cười nói.
"Cảm... Cảm ơn ngươi."
Tiểu Vũ nghe vậy, mỉm cười ngượng ngùng, hai cái lúm đồng tiền hiện lên trên má nàng, trông rất đáng yêu.
Tiếp đó hắn đi tìm một con sông, g·iết gà, nhỗ lông, thanh tẩy gà...
Sau đó mang về nhóm lửa để lên giá nướng.
Tiểu Vũ ngồi ở một bên đôi mắt nhìn chằm chằm vào con gà trên lửa, không ngừng nuốt nước bọt.
Thấy cảnh này, trong lòng Trần Phàm rất nghi hoặc: "Kỳ quái, không phải nói thỏ chỉ ăn cỏ sao?"
Trần Phàm cũng không suy nghĩ nhiều, mỉm cười nói: "Đừng có gấp, đợi chút nữa mới chín."
Tiểu Vũ khuôn mặt nhỏ đỏ lên, chỉ có thể mạnh miệng nói: "Ta mới không có gấp...!"
Lộc cộc!
Nói chưa dứt lời, bụng của nàng phát ra âm thanh vang dội, đánh gãy nàng giảo biện...

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.