Vẻ mặt của Tô Tích Nhi yếu ớt nhưng giọng điệu kiên trì, còn có tay nhỏ kiên định che trên miệng bình, không hiểu sao làm trong lòng Diệp Phi có một dòng nước ấm chảy qua.
“Lái xe uống rượu dễ xảy ra chuyện…” Nhìn thấy Diệp Phi trở nên im lặng, Tô Tích Nhi có chút hoảng loạn, nhưng vẫn rụt rè mở miệng.
Mặc dù không dám nhìn Diệp Phi, nhưng tay nhỏ của cô vẫn bướng bỉnh che lại, kiên trì với việc cô cho là đúng.
“Được, không uống”
Diệp Phi đưa một ly bia lạnh cho một ông anh ngồi ở bàn bên cạnh, sau đó nhìn Tô Tích Nhi chậm rãi cười nói: “Nhưng cô phải ăn cháo với tôi.”
Tô Tích Nhi nhếch môi gật gật đầu: “Ừm”
Thức ăn nhanh chóng đến, cháo khoai lang, cải ngỗng xào, cá hấp, bánh bao hoàng kim, bày đầy bàn vuông nhỏ.
Tô Tích Nhi nhẹ nhàng hít hít, nhưng không động đũa, chỉ ngoan ngoãn ngồi trên ghế.
“Ăn nào”
Diệp Phi múc cho Tô Tích Nhi một bát cháo khoai lang, sau đó cầm đũa lên, kêu cô ăn cùng: “Ngồi làm gì vậy?”
Vẻ mặt Tô Tích do dự một chút không động đũa.
“Cô lại không ăn, tôi trực tiếp đút cho cô.”
Diệp Phi xụ mặt: “Cô bận việc một đêm, tôi lại ăn bánh bao của cô, đối lả rồi, mau ăn nhanh”
Nghe thấy Diệp Phi muốn đút mình, lại thấy bộ dạng lưu manh của anh, Tô Tích Nhi bị dọa sợ, vội vàng tủi thân cầm đũa lên ăn hai ngụm.
Thức ăn ấm nóng, khoai lang ngọt, làm khuôn mặt xinh xắn của Tô Tích Nhi trở nên ôn hòa, cũng khiến cô tò mò ngắm Diệp Phi.
Cô hơi khó hiểu, lúc chiều bác sĩ Diệp còn hiền lành, sao đột nhiên trở nên hung dữ như vậy?
“Nhìn cái gì mà nhìn?”
“Đồ ăn tối nay phải quét hết sạch, tôi thích ăn đầu cá, phần cá còn lại cô ăn”
Diệp Phi trực tiếp ra lệnh với Tô Tích Nhi, sau đó lưu loát dứt khoát chia đồ ăn, trừ mười hai cái bánh bao hoàng kim không đụng vào.
Tô Tích Nhi có vẻ rất sợ sự ngang ngược của Diệp Phi, cầm muỗng lên chuẩn bị ăn cháo, chỉ là nhìn thấy cái muỗng trước mặt Diệp Phi có chỗ hỏng, cô lại vươn tay qua.