Tất cả mọi người đều biết hành động của Đỗ Thanh Hổ quyết đoán và mạnh mẽ, thật sự nếu xảy ra chuyện, sự nghiệp của họ đã đến hồi kết.
“Lão Dược đến rồi”
Đúng lúc này, thang máy phát ra tiếng động, sau đó có năm sáu người bước ra.
Đi phía trước là một ông già mặc vest, già nhưng vẫn tráng kiện, đôi mắt sắc lạnh, trông rất phong độ.
Một nhóm bác sĩ ngay lập tức hét lên, sau đó đến nghênh đón.
Đỗ Thanh Hổ kiềm chế cảm xúc, sải bước đi về phía Dược Thắng Hàn: “Lão Dược, lão Dược, cuối cùng ông cũng tới rồi, thực tình rất xin lỗi, từ sớm đã bắt ông từ Kinh Thành bay về đây”
Ông ta bước tới trước nắm chặt tay lão Dược lắc lư.
Thấy Diệp Phi tò mò, Tiền Thắng Hỏa thấp giọng giải thích: “Lão Dược, Dược Thắng Hàn, cao thủ dùng dược, cũng là chuyên gia tư vấn của công ty dược Bách Hoa”
“Chính là ông ta muốn gặp cậu, để thảo luận thêm về nguồn gốc của bài thuốc bí truyền Tu Hoa”
“Chỉ là cậu không đồng ý gặp ông ấy, cho nên ông ấy không dám quấy rầy cậu”
“Trong những năm đầu, ông ấy cùng với Tôn Thánh Thủ và Công Tôn Uyên được tôn là vui của Trung Hải, vua y học, vua dùng châm và vua dược”
Anh ta cười nói: mới mời ông ấy si chừng độc tố sẽ Mẹ anh Đỗ bị ngộ độc nên Đỗ tiên sinh t đêm bay về, nếu ông ấy ra tay thì ước ¡ được.
Diệp Phi gật đầu: “Xem ra đạo hạnh rất thâm sâu”
“Đỗ tiên sinh, các vị, chớ nói chuyện phiếm nữa”
Lúc này Dược Thắng Hàn dứt khoát phất tay một cái gọn gàng: “Để tôi xem tình hình bệnh nhân trước.”