Chẩm Vũ

Chương 5: Chương 5. Kịch liệt




5. Kịch liệt

Bây giờ, Triệu Vũ Bạch bị làm đến mức chỉ biết rầm rì khóc lại thấy hối hận mấy ngày nay đã tìm đường chết đi trêu chọc hắn.

Côn thịt của Hứa Thầm Hà cực kỳ thô dài, rất khó có thể cắm vào tận gốc, mỗi lần làm đều thương tiếc Triệu Vũ Bạch nhỏ nhắn. 

Hứa Thầm Hà nghĩ đến chuyện nửa tháng nay liền tức giận, tất cả lửa giận đều biểu hiện trên cơ thể.

Hắn đã bắn một lần, một cái áo mưa nặng trĩu rơi trên mặt đất lạnh lẽo. Lần thứ hai kéo dài cực kỳ.

Côn thịt thô dài ra vào hoa huyệt ấm áp chặt kín, chỉ có loại khoái cảm bị hoa huyệt kẹp chặt mới có thể làm lửa giận trong lòng Hứa Thầm Hà giảm bớt.

Hắn đẩy vừa nhanh vừa mạnh, mỗi lần thọc vào rút ra đều tra tấn dày vò hoa huyệt hồng hào, trên đường đi còn bí mật cuốn hai cánh hoa đáng thương đi theo, khiến tiểu huyệt chống đỡ đến cực hạn, miệng huyệt căng ra đến trắng bệch.

Hứa Thầm Hà nhìn hoa huyệt phấn nộn của cô gái dưới thân phun ra nuốt vào côn thịt của chính mình, mông nhỏ vểnh cao bị xương hông ra vào làm đỏ bừng, trong miệng vừa thở dốc vừa khóc lóc xin tha, hắn giống như bị nghiện chỉ muốn hung hăng tiến vào, làm cho cô khóc lóc rên rỉ.

À, còn có một việc.

Hứa Thầm Hà tiến lại gần sát bên lỗ tai đỏ bừng của Triệu Vũ Bạch, nghiến răng nghiến lợi hỏi: “Em và Chu Tử Diễm.. có chuyện gì?”

Nói xong, hắn còn trút giận đâm sâu vào miệng tử cung, làm cảm giác nhức mỏi lan tràn khắp toàn thân, Triệu Vũ Bạch rùng mình lắc đầu, cắn môi dưới cố nén tiếng khóc.

“Lắc đầu là có ý gì? Không muốn nói hay không thể nói?” Hứa Thầm Hà trầm giọng ép hỏi, quy đầu không ngừng đâm vào miệng tử cung, giống như muốn mở cái miệng nhỏ bên trong ra. Chỉ là nó thật sự quá nhỏ, muốn cất chứa côn thịt to lớn của Hứa Thầm Hà thì vẫn rất gian nan. 

Triệu Vũ Bạch vừa mở miệng đã bị đâm đến mức thét chói tai, sau đó mới nói: “Em và cậu ấy không có quan hệ gì hết.”

Khóe miệng Hứa Thầm Hà nhếch lên, không muốn tha cho cô, lại bình tĩnh nói: “Anh thấy em giảng đề cho cậu ta, đầu hai người thật sự rất gần nhau.”

Triệu Vũ Bạch nghiến răng nghiến lợi thầm mắng Hứa Thầm Hà lòng dạ hẹp hòi không biết xấu hổ ở trong lòng, thân thể lại bị hắn khống chế phải phục tùng. Trong lúc nhất thời không nghĩ ra câu trả lời.

“Em thích cậu ta?” Hứa Thầm Hà vừa nói vừa thẳng lưng đâm vào cửa tử cung, tay ôm eo Triệu Vũ Bạch không cho cô trốn. 

Nước mắt Triệu Vũ Bạch đều bị đánh ra, nghẹn ngào mở miệng: “Ưm..” Còn chưa kịp nói ra thì đã bị đánh trở về.

Tay Triệu Vũ Bạch nắm chặt quần đồng phục của Hứa Thầm Hà, há miệng thở hổn hển, Hứa Thầm Hà từ từ lui đến cửa hoa huyệt, Triệu Vũ Bạch chỉ cảm thấy chuyện lớn không ổn rồi.

“A!” Ngay sau đó Hứa Thầm Hà liền xông vào cổ tử cung nhỏ hẹp. Quy đầu góc cạnh to lớn cưỡng ép đẩy vào hơi nhỏ hẹp, khiến cổ tử cung căng đến tràn đầy, sau khi cổ tử cung bị kích thích chỉ muốn co chặt đẩy thứ đồ vật quá mức thô to này ra ngoài, mới cắm vào nửa quy đầu đã được hút chặt như vậy, eo Hứa Thầm Hà tê dại, thiếu chút nữa bắn ra.

Từ khi hoa tâm bị mở ra Triệu Vũ Bạch đã không còn chút sức lực nào, hai chân đang quỳ run lên. Đau đớn và khoái cảm từ chỗ sâu nhất cùng đánh úp lại, lan tràn khắp toàn thân Triệu Vũ Bạch, khiến cô chỉ có thể há miệng thở dốc.

Hứa Thầm Hà khó khăn rút quy đầu ra, cô gái lúc này thấp giọng nức nở một tiếng, giống như một con cá mắc cạn đã lâu được trở lại trong nước.

Nhưng Hứa Thầm Hà lại tàn nhẫn quyết tâm đâm mạnh vào cổ tử cung, cắm toàn bộ quy đầu vào. Triệu Vũ Bạch hét lên một tiếng, hơi ngẩng đầu lên, sống lưng tạo thành một đường cong duyên dáng, tiết ra.

Sau đó hôn mê bất tỉnh.

Hoa dịch ấm áp trào ra, tưới lên đỉnh quy đầu, sau khi Hứa Thầm Hà “hừ” một tiếng, cũng bắn ra.

-------------

Câu chuyện nhỏ:

Hứa Thầm Hà (cảm thấy mỹ mãn): Làm một trận thì không có chuyện gì không giải quyết được.

Triệu Vũ Bạch: Chia tay, chia tay, chia tay.

Hứa Thầm Hà: Anh sai rồi.

(ง •̀ω•́)ง(ง •̀ω•́)ง(ง •̀ω•́)ง


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.