Cẩm Nang Giả Ngoan Của Kẻ Điên

Chương 133: Ngoại truyện 5:Sau này (1)




Thời tiết nắng đẹp, cuộc họp buổi sáng kết thúc, mỗi người trong tòa nhà đều đang bận rộn với công việc của mình.

 

Trợ lý Từ sau khi sắp xếp xong tài liệu cuộc họp buổi sáng thì mang các dự án tiếp theo đưa đến văn phòng của cấp trên.

 

Có thể nói Trần Thị mấy năm nay phát triển nhanh đến mức chóng mặt, các dự án chuyển đổi mấy năm trước qua quá trình thúc đẩy kinh doanh trong mấy năm này, đã trở thành mục tiêu chiến lược khác của Trần Thị, liên tiếp thực hiện thành công mấy dự án lớn, tiếng tăm trong và ngoài nước vang dội. Những lỗ hổng do y tế Lâm Thị kéo tụt lại mấy năm trước cũng theo sự tăng lên lợi nhuận ròng của tập đoàn trong mấy năm này mà dần dần được khắc phục.

 

Hiện nay trong nước, tiếng tăm của Trần Thị đã vang xa.

 

Cùng với sự phát triển của những hoạt động kinh doanh này, công việc chính của Trần Thị cũng từng bước được chuyển giao vào tay Trần Thời Minh, Trần Kiến Hồng đã bàn giao một phần quyền lực, hiện tại người có tiếng nói lớn nhất trong tập đoàn Trần Thị là Trần Thời Minh, tiếp đến là Trần Kỳ Chiêu.

 

Nếu nói Trần Thời Minh quản lý tập đoàn Trần Thị đâu ra đấy, thì khu vực phía đông mà Trần Kỳ Chiêu tiếp nhận từ tay Trần Kiến Hồng lúc đó, hiện nay đã trở thành một thế lực trỗi dậy mạnh mẽ của Trần Thị, dưới sự ảnh hưởng của các ngành công nghiệp mới nổi trong hai năm nay, đã liên tiếp chiếm lĩnh thị trường văn hóa giải trí, thậm chí còn đạt được hợp tác với Thẩm Thị, có một chỗ đứng trong lĩnh vực internet.

 

Nhưng chính vì vậy, các cổ đông của tập đoàn Trần Thị lại có những suy nghĩ khác, một số cổ đông cấp cao không hợp với Trần Thời Minh nên nghĩ đến việc xúi giục Trần Kỳ Chiêu, muốn mượn sức Trần Kỳ Chiêu để chia rẽ Trần Thời Minh.

 

"Tổng giám đốc Khương rất tức giận, nghe nói ông ấy đang mắng người trong văn phòng."

 

Buổi sáng, chỉ vì chuyện tổng giám đốc Khương lén lút xúi giục mối quan hệ của hai anh em, Trần Thời Minh đã không nể tình chút nào trong cuộc họp, không cho đối phương một bậc thang nào để xuống, khiến tổng giám đốc Khương mất mặt trong cuộc họp, bây giờ vẫn còn là trò cười trong công ty.

 

"Ừm, cứ để ông ta mắng đi." Trần Thời Minh nghe vậy, ánh mắt dừng trên màn hình máy tính, giọng điệu như thường: "Lần sau không cần khách khí với ông ta nữa, cứ công khai hết mọi chuyện đi."

 

Trợ lý Từ lại nói: "Tuần này cần đến thành phố Y một chuyến, dự án Vịnh cần chúng ta đích thân ra mặt."

 

Trần Thời Minh đáp lại một tiếng, không ngẩng đầu.

 

Trợ lý Từ không khỏi dời tầm mắt về phía màn hình máy tính của cấp trên, chú ý thấy trên đó là một bản báo cáo kiểm tra sức khỏe.

 

Mấy năm nay, nhà họ Trần cứ nửa năm lại tiến hành kiểm tra sức khỏe một lần, báo cáo kiểm tra sức khỏe sẽ được tổng hợp lại và gửi đến chỗ cấp trên của anh ta.

 

"Sao thế?" Trần Thời Minh hơi dời mắt đi, "Còn chuyện gì khác à?"

 

Trợ lý Từ đưa một chiếc USB qua, "Đây là ảnh chụp chuyến du lịch trên đảo tuần trước, đã được sắp xếp xong, ảnh đã rửa thì bà chủ đã nhờ quản gia Trương mang về rồi."

 

Vài năm gần đây, nhà họ Trần thỉnh thoảng có thời gian thì cả nhà sẽ cùng nhau đi du lịch.

 

Tuần trước, cả nhà họ Trần khó khăn lắm mới sắp xếp được thời gian, cùng nhau đi du lịch trên đảo ba ngày, Trương Nhã Chi chụp rất nhiều ảnh, sau khi rửa hết ảnh thì cũng gửi một bản điện tử cho Trần Thời Minh. Cấp trên ngoài mặt không hưởng ứng gì nhiều, nhưng thực tế vì chuyến du lịch tuần trước mà đã tăng ca một tuần, mấy ngày sau khi trở về đều có tâm trạng rất tốt.

 

Trần Thời Minh nhận lấy ảnh, "Chiều nay em ấy đến trụ sở chính à?"

 

"Đã đến rồi ạ." Trợ lý Từ lập tức nói, "Cậu hai vẫn còn đang trong phòng họp."

 

Dạo này mối quan hệ của hai anh em đã tốt hơn rất nhiều, tuy không tránh khỏi thỉnh thoảng cãi nhau, nhưng tình trạng cãi vã ầm ĩ như trước đây không còn xảy ra nữa. Trần Kỳ Chiêu không có hứng thú lắm với chuyện ở trụ sở chính, chỉ quản lý công việc ở khu vực phía đông, ngoài họp ra thì không tham gia vào chuyện của trụ sở chính, thời gian còn lại đều ở trường học học tập, cậu đã tốt nghiệp đại học, hiện tại đang học cao học.

 

Hôm nay có cuộc họp định kỳ ở trụ sở chính, Trần Kỳ Chiêu vừa hay rảnh rỗi đến tham gia, bàn về việc giao dịch kinh doanh giữa mấy công ty.

 

Lúc trợ lý Từ mới đến đã đi ngang qua phòng họp, nhìn qua cửa sổ kính thì thấy người đang ngồi bên trong, biết rằng hôm nay chuyện này khó mà kết thúc suôn sẻ.

 

Trần Kỳ Chiêu trước đây nổi tiếng là một người ăn chơi, nhiều người nói cậu vô dụng vô năng, khi Trần Kiến Hồng giao sản nghiệp khu vực phía đông cho cậu, trong tập đoàn còn có mấy cổ đông đứng ra phản đối kịch liệt... Nhưng đến năm sau, khu vực phía Đông bắt đầu khởi sắc, nhảy vọt trở thành khu vực thí điểm chuyển đổi thành công nhất dưới trướng tập đoàn, tất cả những người trước đây không coi trọng Trần Kỳ Chiêu đều quay sang ủng hộ, tìm mọi cách nhét người vào khu vực phía Đông.

 

Chỉ tiếc, Trần Kỳ Chiêu là một kẻ cứng đầu, lại còn là một kẻ cứng đầu khó gần.

 

Bất kỳ cấp trên nào muốn can thiệp vào khu vực phía Đông của cậu đều thất bại trở về, giống như cuộc họp hôm nay, có người muốn vớt vát chút lợi lộc từ tay cậu, kết quả lại là tự vác đá đập vào chân mình.

 

"Cậu hai nói chuyện hơi khó nghe." Trợ lý Từ ho khan một tiếng, "Cái dự án kết nối với khu vực phía đông ấy, bị cậu ấy chỉ trích không còn chỗ nào ổn, bây giờ bên bộ phận thị trường... phải làm lại phương án từ đầu."

 

Trần Thời Minh cắm USB, mở thư mục toàn là ảnh du lịch, vừa xem vừa nói: "Sau khi làm lại phương án thì đưa cho tôi xem, ai bên bộ phận thị trường đề xuất phương án đó, vấn đề nằm ở đâu, sau đó tổng hợp lại gửi cho Tiểu Chu."

 

Trợ lý Từ biết rằng, cấp trên của anh ta sẽ không can thiệp vào quyết định của cậu hai, ngược lại sẽ đưa con dao khi cậu hai cần.

 

Nhận được chỉ thị, trợ lý Từ nhanh chóng bàn giao xong mọi việc rồi rời đi.

 

Trần Thời Minh xem ảnh, mất chút thời gian để xem từ đầu đến cuối, cuối cùng mới tắt thư mục. Sau khi tắt, thứ hiện ra trước mặt anh ấy là báo cáo kiểm tra sức khỏe mà anh ấy chưa xem xong, xem nhiều báo cáo những năm qua, một số chỉ số anh ấy không cần bác sĩ giải thích cũng biết, sau khi biết chỉ số sức khỏe của cha mẹ nằm trong khoảng bình thường, anh ấy mới mở báo cáo cuối cùng.

 

Tinh thần của Trần Kỳ Chiêu không tốt, sau khi phát hiện vấn đề này mấy năm trước, nhà họ Trần không dám lơ là nữa.

 

Dù sau này cậu xuất viện, rồi sau này ngừng thuốc... Cứ cách một khoảng thời gian, người nhà họ Trần vẫn sẽ khéo léo khuyên cậu đến bệnh viện tái khám. Trần Kỳ Chiêu chưa bao giờ từ chối, ngược lại trong vấn đề kiểm tra, cậu rất phối hợp.

 

Hôm làm kiểm tra sức khỏe, cũng là lúc Trần Kỳ Chiêu tái khám định kỳ.

 

Kết quả vẫn ổn, nhưng Trần Thời Minh chưa bao giờ dám lơ là...

 

Năm ngoái, Trần Thời Minh gặp tai nạn xe cộ trong lúc đi làm, chỉ là một vụ tai nạn nhỏ, va quệt với một chiếc xe đang rẽ, đến công ty muộn một hai tiếng. Hôm đó Trần Kỳ Chiêu biết tin, sắc mặt luôn rất khó coi, còn liên lạc với cảnh sát giao thông để làm rõ nguyên nhân hậu quả, cuối cùng xác định tài xế gây tai nạn là một người bình thường không có lai lịch gì, sắc mặt Trần Kỳ Chiêu mới tốt hơn.

 

Sau này Trần Kỳ Chiêu không nói gì nhiều, nhưng Trần Thời Minh lại nhớ đến giấc mơ kỳ lạ mà Trần Kỳ Chiêu từng kể vài năm trước, dù anh ấy chưa từng mơ thấy giấc mơ như vậy, nhưng mỗi khi hình dung cơn ác mộng lặp đi lặp lại trên một người, phải nghiêm trọng đến mức nào mới khiến người ta vì giấc mơ mà sợ hãi thực tại.

 

Chỉ có thể là nỗi ám ảnh khắc cốt ghi tâm.

 

Trước đây, cơn sóng gió do Lâm Thị và Cố Thị gây ra, mức độ cố chấp của Trần Kỳ Chiêu trong một số việc còn nghiêm trọng hơn anh ấy dự đoán. Nhưng anh ấy sẽ không nói những điều này cho bất kỳ ai, sau khi mọi chuyện lắng xuống trong mấy năm nay, chuyện cũ cũng trôi vào quên lãng.

 

Cảm xúc của Trần Kỳ Chiêu không ổn định, nhưng trong một số thời điểm, cậu lại là một người quá mức lý trí. Cảm xúc và lý trí hai từ mâu thuẫn xuất hiện trên người em trai anh ấy, lý trí và cảm xúc cùng tồn tại, đặt trên người người khác, Trần Thời Minh chỉ cảm thấy người như vậy là một tên điên.

 

Khi lý trí và điềm tĩnh, Trần Kỳ Chiêu thể hiện sự trưởng thành vượt xa tuổi tác, ví dụ như sự nhạy bén với xu hướng thị trường, ví dụ như khả năng ứng phó với các ngành công nghiệp mới nổi... Hoặc là những thủ đoạn thành thục và tàn nhẫn của cậu trên thương trường, có thể phát triển khu vực phía Đông đến mức này chỉ trong vài năm ngắn ngủi... Ngay cả bản thân Trần Thời Minh cũng không hoàn toàn chắc chắn có thể làm được đến mức này.

 

Trần Thời Minh muốn giao nhiều công việc hơn cho Trần Kỳ Chiêu, đối phương lại tỏ rõ sự phản đối và chống cự, dường như so với những quyền lực tài chính này, cậu thích môi trường vô tư vô lo ở đại học S hơn, hoặc là phòng máy tính của trường học chật ních người.

 

Trần Kỳ Chiêu chưa bao giờ bình thường, cũng không phải là tên điên.

 

Những con chữ trên báo cáo sức khỏe lần lượt đi vào tầm mắt, Trần Thời Minh xem xong báo cáo, cũng thấy yên tâm. Xử lý xong tài liệu công việc đặt trên bàn, Trần Thời Minh hiếm khi có thời gian rảnh rỗi, anh ấy nhìn thời tiết bên ngoài cửa sổ, thỉnh thoảng liếc nhìn đồng hồ điện tử trên bàn.

 

Cuộc họp hôm nay kéo dài lâu thật đấy.

 

Một lúc sau, điện thoại trên bàn Trần Thời Minh vang lên, là Trương Nhã Chi gọi đến.

 

"Mẹ?" Trần Thời Minh bắt máy.

 

Trợ lý Từ sau khi hoàn thành công việc được giao, khi đến văn phòng của Trần Kỳ Chiêu thì gặp Tiểu Chu. Trần Kỳ Chiêu mấy năm nay đều làm việc ở khu vực phía đông, rất ít khi đến trụ sở chính bên này, nhưng dù vậy, văn phòng của cậu ở trụ sở chính ngày xưa vẫn được giữ lại, chiếm vị trí có tầm nhìn và ánh sáng tốt nhất trên tầng này.

 

Tiểu Chu đang vùi đầu sắp xếp tài liệu, so với lần gặp mặt tháng trước, đường chân tóc của Tiểu Chu dường như đã lùi lại một chút.

 

Trợ lý Từ đặt tài liệu xuống, vừa nói chuyện với Tiểu Chu vài câu thì thấy cửa phòng họp ở đằng xa mở ra, mọi người lục tục đi ra, người ra đầu tiên là quản lý Vương của bộ phận thị trường, mặt mũi vô cùng khó coi.

 

Sau khi một nhóm người lục tục đi ra, một chàng trai mặc trang phục khác biệt mới đi ra sau cùng, xung quanh còn có hai người trung niên đi theo, dường như vẫn đang bàn về những việc tiếp theo. Trợ lý Từ dừng cuộc trò chuyện với Tiểu Chu, thấy Trần Kỳ Chiêu nhìn về phía họ thì lập tức thẳng lưng.

 

Trần Kỳ Chiêu nói vài câu với người bên cạnh, sau đó nhanh chóng đi vào văn phòng.

 

Trợ lý Từ nhận thấy ánh mắt của chàng trai, nói: "Ông chủ bảo tôi mang một tập tài liệu đến, của bộ phận thị trường."

 

"Để đó đi." Trần Kỳ Chiêu đưa tập tài liệu cho Tiểu Chu rồi hỏi: "Anh ấy ở trong văn phòng à?"

 

"Vâng." Trợ lý Từ đáp.

 

Trần Kỳ Chiêu cầm chiếc áo khoác ném trên ghế sofa, nói xong thì bước ra ngoài, hình như định đến văn phòng của Trần Thời Minh.

 

Sau khi người đi rồi, Tiểu Chu nói: "Tuần trước bên bộ phận thị trường muốn đẩy trách nhiệm cho một công ty con của chúng ta, đúng lúc gặp cậu chủ đi kiểm tra."

 

Trợ lý Từ: "Ông Vương mới được điều đến tháng trước, đây là dự án đầu tiên ông ta tiếp nhận."

 

Tiểu Chu chợt hiểu ra: "Thảm thật, cậu chủ chúng ta rất che chở người của mình."

 

Trợ lý Từ biết, cấp trên của anh ta cũng y chang vậy, "Vậy tôi về trước nhé."

 

Nói xong anh ta khẽ dừng lại, nhắc nhở: "Tiểu Chu, tôi có một phương thuốc dân gian dưỡng tóc bằng thuốc bắc... Lát nữa tôi gửi cho cậu."

 

Tiểu Chu: "?"

 

Hành lang yên tĩnh, mơ hồ có thể nghe thấy tiếng bàn luận trong một số văn phòng.

 

Khi Trần Kỳ Chiêu đến văn phòng của Trần Thời Minh, đối phương đang gọi điện thoại, cậu dứt khoát ngồi trên ghế sofa, chờ Trần Thời Minh gọi điện thoại xong.

 

Trần Thời Minh đã chú ý đến Trần Kỳ Chiêu từ lúc cậu bước vào, anh ấy cúp điện thoại, rồi hỏi: "Không về bên đó nữa à?"

 

Trần Kỳ Chiêu nhìn điện thoại, không thèm nâng mí mắt, "Không còn việc gì nữa, còn lại giao cho Tiểu Chu, tuần này em về nhà mấy ngày."

 

Trần Thời Minh hỏi: "Thẩm Vu Hoài đâu?"

 

"Anh ấy tuần này đi công tác, đến thành phố G." Trần Kỳ Chiêu nói xong lại nói: "Chỉ có một mình em."

 

Trần Thời Minh hơi nghiêng đầu, "Mẹ vừa gọi điện thoại đến, mẹ và bố tối nay có một buổi tiệc, em muốn ra ngoài ăn hay ăn ở nhà, anh bảo chú Trương chuẩn bị—"

 

Trợ lý Từ làm xong việc định đến văn phòng của cấp trên để đưa tài liệu, đến cửa văn phòng mới biết hôm nay cấp trên tan làm đúng giờ rồi.

 

Hai cuộc họp hôm nay trong công ty đều náo loạn, bầu không khí ảm đạm, hai kẻ đầu sỏ lại như không có chuyện gì xảy ra, quay người là tan làm.

 

Nhà hàng là do Tiểu Chu đặt, không xa công ty, Trần Kỳ Chiêu lái xe.

 

Không phải nhà hàng cao cấp, chỉ là một nhà hàng nhỏ, tên là nhà hàng Hoàng Thị.

 

Trần Kỳ Chiêu thường đến đây, nhân viên phục vụ nhận ra cậu.

 

Trong phòng có điều hòa, Trần Thời Minh cởi áo khoác, Trần Kỳ Chiêu đang trả lời tin nhắn, hình như là chuyện ở trường học.

 

Trần Thời Minh cúi đầu nhìn thực đơn, vừa chọn mấy món đặc sản của quán, lại chọn thêm mấy món hợp khẩu vị của mình và Trần Kỳ Chiêu. Trần Thời Minh gọi món xong, nhân viên phục vụ ghi xong món chuẩn bị đi ra thì bị Trần Kỳ Chiêu gọi lại.

 

Trần Kỳ Chiêu nhìn thực đơn, khẽ nhíu mày: "Hai món này bỏ đi, còn món này nữa, đổi thành rau xanh đi."

 

Nhân viên phục vụ ghi xong, lại hỏi: "Đồ uống vẫn như cũ ạ?"

 

"Nước dừa." Trần Kỳ Chiêu nói, buổi tối cậu lái xe, không được uống rượu.

 

Đợi người đi rồi, Trần Thời Minh mới nhìn cậu, nhíu mày nói: "Không phải em rất thích ăn mấy món này à?"

 

"Anh toàn gọi mấy món cay, thịt bò cũng là đồ ướp."

 

Trần Kỳ Chiêu liếc nhìn anh, "Không phải anh bị đau dạ dày à? Ăn đồ thanh đạm dưỡng dạ dày, anh muốn hành hạ mình đến bệnh viện đúng không?"

 

Lúc đi du lịch trên đảo, Trần Thời Minh nửa đường phải đến phòng khám, đau dạ dày do mệt mỏi cộng với ăn uống không điều độ, cuối cùng không ăn được gì.

 

Trần Thời Minh không nhịn được nói: "... Như này cũng thanh đạm quá rồi đấy."

 

Trần Kỳ Chiêu đưa thực đơn cho anh ấy, "Gần đây có một phòng khám, cách đây ba trăm mét."

 

Trần Thời Minh: "..."

 

Khi đồ ăn được mang lên, mọi thứ không thanh đạm như anh ấy tưởng tượng, Trần Thời Minh thấy ngon miệng một cách khó hiểu.

 

Hai anh em đều không phải là kiểu người nói nhiều, lúc ăn cơm thỉnh thoảng nói vài câu, nói chuyện công việc, cũng nói về sắp xếp ở trường của Trần Kỳ Chiêu. Trần Kỳ Chiêu gần đây có cùng đội của trường tham gia một số cuộc thi, thỉnh thoảng cũng phải ra khỏi thành phố S, thành tích đạt được cũng không tệ.

 

Nói qua nói lại, đồ ăn gọi đã được ăn hết sạch.

 

Trên đường về, vẫn là Trần Kỳ Chiêu lái xe.

 

Nửa đường, Trần Thời Minh nghiêng người nhắm mắt một lát, sự mệt mỏi của cả ngày dường như ùa về lúc này.

 

Trần Kỳ Chiêu liếc nhìn sang bên cạnh, không nói gì.

 

Cậu chỉ giảm tốc độ xe, lái lâu hơn mọi khi mười lăm phút.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.